Conte có lý do son sắt với 3-4-3

· 1 comments

3 trận từ khi chuyển sang sơ đồ 3-4-3 (và các biến thể), Chelsea thắng cả 3, ghi trung bình mỗi trận 3 bàn và quan trọng hơn nữa là không để thủng lưới. Với việc vượt qua thử thách mang tên Jose Mourinho một cách thuyết phục, Antonio Conte có thể tự tin hướng tới việc đi cùng 3-4-3 đến cuối mùa.

Conte thực tế rất muốn cho Chelsea đá với sơ đồ 3 hậu vệ. Đó là sơ đồ “ruột” từng giúp Conte giành 3 chức vô địch Serie A liên tiếp cùng 2 danh hiệu Coppa Italia, và cũng là sơ đồ đã cùng Italia của ông gây tiếng vang ở EURO 2016. Vì đã tính tới chuyện chuyển sang chơi với 3 hậu vệ, Conte mới đồng ý để Chelsea mua lại David Luiz, người không đá cặp được với cả Terry lẫn Cahill trong sơ đồ 2 trung vệ, và đưa về Marcos Alonso, người tạo nên tên tuổi ở Serie A ở vị trí wing-back trái. 

Nhưng Conte không tin rằng Chelsea có thể chuyển sang đá 3 hậu vệ ngay được. Việc chuyển đổi sẽ khiến rất nhiều cầu thủ bị ảnh hưởng - một số không thể thích nghi, số khác phải thay đổi hoàn toàn thói quen - nên sẽ cần rất nhiều thời gian. Ngoài ra, Conte cũng chưa tự tin là Chelsea hiện có những con người phù hợp với 3-4-3. Đó là lý do trong 6 trận đầu tiên của mùa giải, ông vẫn để The Blues đá với sơ đồ 4 hậu vệ quen thuộc.

Nhưng rồi những vấn đề ở hàng thủ nổi lên. Chelsea liên tiếp để thủng lưới dễ dàng. Trong 4 trận trước trận đấu với Hull City, The Blues nhận không dưới 2 bàn thua mỗi trận. Họ chạm đáy trong trận đấu với Arsenal khi để thua 3 bàn dễ dàng chỉ trong 45 phút đầu tiên. Conte buộc phải thay đổi. Và thường thì dưới áp lực quá lớn, người ta hay tìm về thói quen cũ một cách bản năng. Hiệp 2 trận gặp Arsenal, Chelsea lần đầu chơi với 3 trung vệ. Và họ không quay đầu lại nữa.

Tại sao Chelsea thành công?

3-4-3, ít nhất là cho tới hiện tại, chính là lựa chọn phù hợp nhất với Chelsea. Sơ đồ này giúp hạn chế những điểm yếu nơi hàng phòng ngự, cho phép Matic và Kante được tự do xông lên khi cần, và đặc biệt quan trọng là giúp giải phóng Eden Hazard khỏi nhiệm vụ phòng ngự. Đó từng là cơn đau đầu của nhiều HLV, trong đó có cả Jose Mourinho.

Câu hỏi là, tại sao Chelsea lại có thể thành công với 3-4-3 khi chỉ trước đây ít lâu, Conte còn tin rằng đội bóng của ông chưa sẵn sàng?
Như phân tích ở trên, 3-4-3 là sơ đồ không dễ triển khai. Bạn vừa phải có con người phù hợp, vừa cần nhiều thời gian trên sân tập. Ngay cả như thế cũng chưa chắc đã thành công, như trong trường hợp của M.U những ngày đầu dưới thời Louis van Gaal. 

Tuy nhiên, điều “may mắn” cho Conte là những yếu tố khách quan và chủ quan đều đồng loạt ủng hộ ông khi ông quyết định chuyển sang 3-4-3. May mắn ở chỗ một Victor Moses tưởng hết thời bỗng dưng rực sáng ở vị trí wing-back như thể sinh ra để chơi ở vị trí ấy. Ở chỗ trận đầu tiên, đối thủ chỉ là một Hull City đang khủng hoảng, nên Chelsea có được sức bật tốt về tinh thần. Ngoài ra, việc Chelsea không dự Cúp châu Âu cũng đảm bảo Conte có đủ thời gian để nhồi triết lý mới vào các học trò. Đó là một món hàng xa xỉ mà Guardiola, người cũng đang cố gò Man City sang 3-4-3 nhưng chưa được, không thể mua nổi.

Và bây giờ, sau chiến thắng ấn tượng trước Man United, thì điều mà Conte sợ nhất - sự thiếu niềm tin của các cầu thủ vào hệ thống mới - cũng đã được xua tan. 

VIỆT CƯỜNG

Góc chiến thuật: 4-6-0 của Pep chẳng lại được với Messi

· 1 comments

Công bằng mà đánh giá, cách Man City nhập cuộc tại Nou Camp rất ấn tượng. Nhưng sai lầm của hàng thủ và sự xuất sắc của Lionel Messi đã đập nát mọi toan tính của Pep Guardiola.



Toan tính của Pep

Pep Guardiola không phải là tay mơ. Gần 10 năm đứng trên đỉnh cao đã quá dư thừa sự thuyết phục để tạo cho nhà cầm quân này vị thế bậc thầy chiến thuật. Hơn thế nữa, Pep quá hiểu Barca. Cho đến tận bây giờ, dấu ấn Guardiola vẫn bàng bạc khắp mọi ngóc ngách Nou Camp.

Sự thông tuệ ấy là tiền để để mỗi lần dẫn quân trở lại Nou Camp, Pep luôn tạo ra những sự mới lạ. Cách đây 2 mùa, với Bayern Munich, Pep sử dụng sơ đồ 3-5-2, dùng 3 hậu vệ để bắt bộ ba MSN. Rạng sáng nay, với Manchester City, Pep sử dụng sơ đồ 4-2-4 mà trên thực tế là 4 hậu vệ và 6 tiền vệ, 0 tiền đạo.

Sơ đồ không tiền đạo của Man City
Sơ đồ không tiền đạo của Man City

Guardiola dùng phép “tràn ngập trung tuyến” với mục tiêu rất rõ ràng. Đó là bằng lối đá “high press”, nôm na là tổ chức vây ráp ngay từ vòng cấm địa đối phương, các cầu thủ Man City sẽ hạn chế tối đa khả năng cầm bóng và phát triển bóng quãng ngắn của đội bóng xứ Catalan.

Cách chơi ấy đã khiến Barca gặp vô vàn khó khăn trong việc nhập cuộc. Khoảng 15 phút đầu, các cầu thủ chủ nhà phải lùi sâu về phần sân nhà và thường xuyên phải sử dụng bóng dài, vốn là sở đoản. Trước lối dụng binh biến hóa của người đồng đội cũ, Luis Enrique thực sự bối rối. Và mọi chuyện càng tệ hơn nữa khi Jordi Alba tập tễnh rời sân ngay ở phút thứ 10.

Lúc ấy, Man City chỉ cần tung một đón, chắc chắn Barca sẽ rối loạn. Thực chẳng khác nào thuở xưa Tư Mã Ý lọt vào hang Thượng Phương, chỉ biết ngửa mặt lên trời than thở chờ chết. Nhưng, trận đấu có 90 phút chứ không phải 15 phút. Cơn mưa giông bất chợt cứu Tư Mã Ý còn Lionel Messi và hàng thủ… Man City đã cứu Luis Enrique.

Những sai lầm & khoảnh khắc lóe sáng của Messi

Phút 17, Messi lao vào vòng cấm địa Man City như chỗ không người rồi nhẹ nhàng dắt bóng qua Claudio Bravo đưa bóng vào lưới, dù thực tế vòng cấm địa có tới 7 cái bóng Man City. Người mắc lỗi lớn nhất là Nicolas Otamendi, người theo kèm Messi mà như thể không kèm.

Sau khi nhận đòn choáng váng, Man City vẫn cố gồng mình chiến đấu. Họ đã tạo ra được những cơ hội rõ rệt, nhưng không thể đưa bóng vào lưới, vì Ter Stegen quá xuất sắc còn các cầu thủ Man City lại quá vô duyên. Và chuyện gì phải đến cũng đã đến, Man City sụp đổ khi hiệp 2 bắt đầu bởi sai lầm và sự xuất chúng của Messi.

Claudio Bravo lĩnh thẻ đỏ sau một tình huống ngớ ngẩn ở phút 57. Chưa đầy 5 phút sau, với cú lắc mình sở trường từng làm Jerome Boateng ngã vật trên sân, Messi khiến John Stones mất phương hướng rồi tung cú dứt điểm gọn ghẽ từ ngoài vòng cấm, nhân đôi cách biệt.

Đến phút 69, Guendogan chuyền về mà như chọc khe, tạo điều kiện cho Suarez băng xuống căng ngang để Messi tung đòn kết liễu. Và bàn thắng phút 89 của Neymar sau màn độc diễn đẹp mắt chỉ góp phần tô điểm thêm cho chiến thắng tưng bừng của người Catalan. Trong khi đó, Guardiola cúi đầu ngao ngán.

Nhưng liệu Pep có hối hận vì những quyết sách chiến thuật hay chỉ đạo Claudio Bravo dâng cao hỗ trợ đồng đội kiểm soát bóng? Câu trả lời là không! Như Pep trả lời phỏng vấn sau trận thua thảm: “Bóng đá là môn thể thao của những sai lầm. Có lúc cần phá bóng nhưng Claudio Bravo lại cố gắng kiểm soát bóng và đôi khi tai nạn xảy ra”. Chỉ có một điều dễ nhận thấy, cỗ máy Pep tạo ra tại Etihad chưa thật hoàn hảo.

Buffon mãi là siêu anh hùng

· 1 comments

(Thethaovanhoa.vn) - “Đừng vội tổ chức lễ tang cho tôi vì tôi chưa chết”.Buffon đập lại những kẻ chỉ trích thiển cận nhắm vào anh. Đêm thứ Ba, trước Lyon, anh cho cả thế giới thấy anh là bất tử.


3 pha cứu thua thần thánh từ chối Lyon
Phút 35, Bonucci phạm lỗi trong vòng cấm. Trọng tài lập tức chỉ tay vào chấm 11m. Penalty cho Lyon. Nhưng như “đọc” được ý đồ của Lacazette, Gianluigi Buffon làm động tác giả ngả sang phải rồi nhanh như điện xẹt đổ sang trái. Trái bóng bị chặn lại còn gương mặt Lacazette hiện lên nỗi thất vọng không thể che giấu.
5 phút trước giờ nghỉ giữa hiệp, đến lượt Nabil Fekir của Lyon đi bóng làm khó Andrea Barzagli rồi tung cú sút trong vòng cấm, đập người Bonucci đổi hướng khi Buffon đã đổ người sang hướng khác. Nhưng dù đã ngã, thủ thành 38 tuổi vẫn kịp giơ tay lên đẩy bóng vọt xà. Juventus lại tránh được một bàn thua trông thấy còn ở phía cầu môn đối diện, thủ thành Lyon Anthony Lopes trầm trồ thán phục.
Hiệp 2, Juve chỉ còn 10 người trên sân sau khi Lemina bị truất quyền thi đấu. Tolisso đánh đầu trống trải như chốn không người khi chỉ cách khung thành Juve 3 mét nhưng lần này đến lượt cái chân của Buffon thực hiện pha cứu thua thần thánh, từ chối bàn thắng cho đội bóng Pháp.
Bên ngoài đường piste, những nếp nhăn trên trán Max Allegri như dãn ra. Một cảm giác nhẹ nhõm khó tả lan tỏa trong người nhà cầm quân 48 tuổi. Trên sân, hậu vệ Juve ôm lấy Gigi, không chỉ vì thán phục mà còn như một lời cảm ơn người thủ lĩnh huyền thoại đã sửa chữa cho những sai lầm nguy hiểm của họ.
Mãi là siêu anh hùng
Vài ngày trước, những kẻ độc miệng và thiển cận đã nói về “ngày tận thế” của Gianluigi Buffon. Rằng ở tuổi 38 anh thực sự đã già. Pha băng ra khỏi vòng cấm mà không thể phá bóng trong trận gặp Tây Ban Nha ở vòng loại World Cup mới rồi khiến Buffon phải nhận nhiều “gạch đá”.
Khi làn sóng chỉ trích của công luận còn chưa lắng xuống thì Buffon lại mắc lỗi cản phá khiến Juventus nhận bàn thua trước Udinese. Hai sai lầm liên tiếp trong một thời gian ngắn là chuyện hi hữu với Buffon nhưng trở thành cái cớ hoàn hảo cho những kẻ “độc mồm” bảo anh đã hết thời. Và Gigi tức giận. Không phải cơn giận dữ của một kẻ ngạo mạn với niềm tin mù quáng vào bản thân mà là sự tổn thương của một huyền thoại cảm thấy dư luận phán xét mình quá “lố”.
Ngôi sao nào cũng khó tránh khỏi thăng trầm nhưng trong sâu thẳm của lòng mình, Buffon tin chắc, anh vẫn đủ “thanh xuân”, đủ mạnh mẽ để đứng vững trước sức ép hạng nặng, để tiếp tục hành trình chinh phục những giấc mơ và đủ năng lượng để đứng lên thật nhanh sau một lần vấp ngã.
Đêm thứ Ba, khi Juventus phải “đánh vật” mới tìm thấy mành lưới của “Les Gones”, Buffon cho thấy vì sao anh có biệt danh là “siêu nhân”. Một con người bình thường nhưng tiềm chứa những năng lực phi thường. “Gigi, anh mãi là siêu anh hùng của chúng tôi”. Băng rôn của các tifosi Juventus bay phấp phới trên khán đài sân Decines Charpieu của Lyon. Và như một lời đáp lại, thủ thành 38 tuổi đã có một trận đấu trên cả tuyệt vời.
“Đám tang” cho Buffon?  Không, chính xác là phải dành cho những kẻ chỉ trích lắm lời và thiển cận. Sau 20 năm chơi bóng đỉnh cao với vô số những pha cứu thua tuyệt đỉnh trong sự nghiệp, Gigi được phép mắc sai lầm bởi “hạn ngạch” của anh chưa bao giờ dùng hết.
Nhưng ở tuổi 38, Buffon vẫn đang vặn ngược kim đồng hồ lịch sử. Không có “điếu văn” nào hết. Chừng nào anh còn xỏ găng và ra sân. Chừng ấy, huyền thoại về “siêu nhân” còn tiếp tục. 

Trọng Tuệ



Khan hiếm nhân tài, Hà Lan đang đứng trước miệng vực

· 0 comments

Vắng mặt tại EURO 2016 là thảm họa cho Hà Lan. Nhưng bi kịch chưa dừng lại, khi World Cup 2018 bắt đầu có dấu hiệu rời xa đội bóng áo da cam. Họ đã tụt lại so với Pháp và Thụy Điển, cả về điểm số lẫn… chất lượng chơi bóng.



Chỉ sau 3 loạt trận, Hà Lan đã bị cả hai đối thủ chính là Pháp và Thụy Điển bỏ xa 3 điểm. Số điểm mất đi nhiều hơn số điểm có được trong 3 trận ấy (5 so với 4). Cái nhìn tích cực: đội bóng của Danny Blind mất đến 5 điểm vì họ đã phải đụng độ cả hai đối thủ mạnh trong khi Pháp và Thụy Điển vẫn chưa gặp nhau. Còn cái nhìn tiêu cực là nếu Pháp và Thụy Điển chia điểm trong trận đấu sắp tới của họ (chứ chưa nói đến điều khó hơn một tí là Thụy Điển thắng), thì Hà Lan rất khó ngoi lên cao hơn vị trí số 3 trong bảng. Mà ở vòng loại khốc liệt này, đội về nhì thậm chí còn chưa chắc được đá play-off!

Vấn đề của Hà Lan là ở chỗ: tuy đã tỏ ra “xem được”, rút cuộc họ vẫn thua ngay tại sân nhà, trước một Pháp vốn chưa thể cho là quá hay, cũng không có đội hình mạnh nhất. Mỗi đợt tấn công của Hà Lan đều khiến người xem có cảm nhận họ đã cố hết sức. Nhân tố mới Vincent Janssen thể hiện nỗ lực không biết mệt mỏi, xứng đáng được xem là niềm hy vọng kế tiếp của nền bóng đá từng có Johan Cruyff, Marco Van Basten, Dennis Bergkamp. Nhưng rút cuộc, Hà Lan vẫn thua từ tỷ số cho tới thế trận. Họ không tạo được cơ hội rõ rệt nào. Họ bế tắc trong chiến thuật. Họ thua hẳn về đẳng cấp.

Trận gặp Thụy Điển trước đó cũng vậy. Rất kiên trì và nỗ lực. Có cả chút may mắn nữa. Câu hỏi đặt ra: một khi đã cố gắng tột bậc, lại có cả chút may mắn mà vẫn chỉ hòa, vậy Hà Lan còn biết trông cậy vào đâu trong những lúc sa sút phong độ?

Hà Lan (áo cam) hụt hơi trong cuộc đua giành vé dự World Cup 2018
Hà Lan (áo cam) hụt hơi trong cuộc đua giành vé dự World Cup 2018

Điều căn bản nhất vẫn là thực lực. 8 trong số 11 cầu thủ đá chính ở trận gặp Pháp đều ở tuổi 25 trở xuống và không ai đáng gọi là ngôi sao thời điểm này. Báo giới lập tức chỉ vào sự vắng mặt của Arjen Robben và Wesley Sneijder như một nguyên nhân khiến Hà Lan... xuống hẳn. Nhưng nếu đấy quả là nguyên nhân chính, thì càng đáng lo ngại cho đội bóng từng có biệt danh “cơn lốc màu da cam”. Rất khó có hy vọng gì khi đến tận thời điểm này mà Hà Lan vẫn cứ phụ thuộc vào hai cựu binh chẳng bao giờ nổi tiếng về thể lực ấy.

Gần đây, trang web FIFA giới thiệu Quincy Promes như lá cờ đầu cho thế hệ mới của bóng đá Hà Lan. Anh đã 24 tuổi, nghĩa là không còn quá trẻ. Và anh làm mưa làm gió trên trên sân cỏ Nga, trong đội hình Spartak Moscow. Có thể xem Promes là trường hợp tiêu biểu cho sự xuống cấp về tài năng của ĐT Hà Lan? Cứ nhìn vào Nga tại EURO 2016 - với 22/23 cầu thủ đến từ giải vô địch trong nước - là đủ hiểu về chất lượng của giải bóng đá mà Promes đang tỏa sáng. Khổ nỗi, lực lượng gồm những cái tên mới mẻ như Promes, Davy Klaassen, Davy Propper, Vincent Janssen lại đang ổn định dần trong tay Blind.

Khó có nhiều hy vọng về sự khởi sắc trong những loạt trận tiếp theo ở vòng loại này. Xét về chiến thuật, dù Blind muốn chơi kiểu gì đi nữa, thì trước tiên phải có con người cụ thể. Thủ quân Kevin Strootman có lẽ là tài năng lớn nhất trong đội hình Hà Lan gặp Pháp vừa qua. Anh chưa bao giờ góp mặt ở một giải đấu lớn! Nói chi đến Pháp hoặc Thụy Điển. Bây giờ mà Hà Lan gặp Bulgaria, hoặc... Luxembourg, mọi chuyện cũng đều có thể xảy ra! 

Kinh Thi

Samuel Eto’o & đoạn kết buồn của ông hoàng mất ngôi

· 1 comments

Người biết dừng đúng lúc có thể thành vĩ nhân, còn với phần còn lại và đặc biệt là Samuel Eto’o, mọi thứ đang thảm hại tận cùng có thể.



Nhắc đến Samuel Eto’o, người ta đã dùng hết mọi mỹ từ. Với việc được đánh giá thành công hơn cả Didier Drogba, Báo đen đã vươn tới đỉnh cao chưa từng có dành cho một cầu thủ châu Phi. 

Eto’o đã có được thành công nhiều nơi mình đi qua, từ Tây Ban Nha đến Italia. Trong đó, nổi bật nhất là 2 danh hiệu Champions League với 2 đội bóng khác nhau là Barca và Inter. Thậm chí dưới bàn tay dẫn dắt của Jose Mourinho, Eto’o còn giành “cú ăn 3” thần thánh mùa 2009/10. 

Ở cấp độ quốc gia, Eto’o từng lãnh đạo các đồng đội tại ĐT Cameroon 2 lần lên ngôi tại CAN các năm 2000 và 2002. Chưa kể là 4 lần góp mặt ở các vòng chung kết World Cup. Ở mặt cá nhân, Eto’o từng là cầu thủ xuất sắc thứ 3 thế giới với Quả bóng đồng giành được năm 2005.

Nhưng ông hoàng danh hiệu đó hiện đang trải qua kiếp dự bị tại đội bóng đội sổ Antalyaspor thuộc giải VĐQG Thổ Nhĩ Kỳ. Sau 6 lượt đấu, Antalyaspor mới chỉ kiếm được 2 trận hòa, Eto’o thậm chí còn không có tên trong danh sách đăng ký.

Bỏ danh vọng chạy theo tiền đã là lựa chọn của Eto’o kể từ lúc anh kết duyên với Anzhi vào năm 2011. Khi đó, anh chấp nhận chơi bóng ở đẳng cấp thấp chỉ để có được đãi ngộ vào hàng số 1 thế giới. Vậy nhưng những giá trị kiểu này không bao giờ bền. Và theo sự sụp đổ của Anzhi, Eto’o buộc phải tha hương gửi đơn xin việc ở khắp nơi.

Để hiểu rõ sự xuống dốc trong sự nghiệp Eto’o, hãy quay lại quãng thời gian khoác áo Everton. Khi đó, không ai hiểu vì sao Báo đen lại rời Merseyside. Mới chỉ 1 phút trước, Roberto Martinez gọi Eto’o là “món quà của Chúa”. Nhưng sau một cái chớp mắt, anh đã thành người của Sampdoria

Đến Serie A, Eto’o nhận được bản giao kèo có thời hạn 2,5 năm. Nhưng trên thực tế nó chỉ kéo dài… 6 tháng. Eto’o đến và đi, bí hiểm và nhanh chóng như phong cách thi đấu trên sân.

Đó là tất cả những gì Eto’o trải qua trước khi cập bến Antalyaspor. Và trong một khoảnh khắc nào đó, đấy có thể là nơi dưỡng già trong mơ của tiền đạo 35 tuổi. Mùa đầu tiên tại Thổ Nhĩ Kỳ, Eto’o thi đấu trọn vẹn và ghi được đến 20 bàn sau 31 trận

Nhưng khi HLV Yusuf SimSek bị sa thải, người kế nhiệm Jose Morais trở thành cơn ác mộng trực tiếp với Báo đen. Eto’o kênh kiệu, lấy vị thế ngôi sao lớn ép chủ tịch CLB phải sa thải Morais. Lý do? Đơn giản là “Tôi không thích”.

Nhưng thời thế đổi thay quá nhiều, Eto’o dù vô ý hay cố tình không biết thì đều nhận trái đắng giống nhau. Câu trả lời từ giới thượng tầng ngắn gọn: “Anh không còn là người có thể ra lệnh cho chúng tôi, Samuel”. Và giờ mọi chuyện tại Antalyaspor thuộc toàn quyền Morias, kể cả việc giam cầm Eto’o trên ghế dự bị.

Có lẽ việc nhận ra mình đã mất đi vị thế ông hoàng ở một trong những môi trường đẳng cấp thấp nhất trong sự nghiệp mới là cái tát đau nhất vào mặt Eto’o lúc này.

LỘC TRẦN

Shevchenko & chuyện tình dang dở màu đỏ đen

· 1 comments

Serie A thời hoàng kim, Andriy Shevchenko là một trong những tượng đài vĩ đại. Trong 7 mùa giải khoác áo AC Milan, chân sút đến từ Ukraine ghi được 173 bàn thắng và chinh phục mọi danh hiệu cao quý nhất, từ Champions League, Serie A, Cúp QG Italia, Siêu cúp Italia cho đến Quả bóng vàng, danh hiệu cá nhân cao quý bậc nhất.



Shevchenko thuộc mẫu trung phong toàn diện, dứt điểm tốt cả hai chân, nhanh nhẹn như một chú linh dương, xử lý bóng điêu luyện và giỏi rê dắt. Tất nhiên, với tư duy của một cầu thủ chơi bóng tại Italia, nơi sản sinh ra catenaccio trứ danh và những hậu vệ thép, Sheva hiếm khi phô diễn kỹ thuật cá nhân, lúc cần kíp anh mới trổ trài nghệ. Và một khi Sheva trổ tài thì người hâm mộ cứ việc mở to mắt ngỡ ngàng.

Chưa hết, để đạt tới đẳng cấp ngôi sao, Shevcheko còn là cái tên của những khoảnh khắc quyết định. Đáng nhớ nhất là cú đá luân lưu quyết định thành công cùng ánh mắt ngơ ngác khó hiểu giúp AC Milan đánh bại Juventus trong trận chung kết Champions League. Ngoài ra, thời còn khoác áo Dynamo Kiev, Sheva từng lập hat-trick vào lưới cả hai gã khổng lồ của bóng đá Tây Ban Nha, Real Madrid và Barcelona.

Điểm yếu gần như duy nhất của Shevchenko là khả năng không chiến. Nhưng bằng sự cầu thị, chân sút người Ukraine miệt mài chăm chỉ tập luyện cải thiện kỹ năng này. Kết quả là thời gian khoác áo AC Milan, Sheva bật nhảy cao hơn lúc còn chơi bóng cho Dynamo Kiev tới 5cm. Đó là một thành tích quả thực quá sức đáng nể. Nói tóm lại, 7 năm đầu tại San Siro của Sheva thật đẹp.

Nhưng cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn. Cái kết của mối tình Milan và Shevchenko thì buồn não nề, buồn như đôi mắt của chân sút người Ukraine. Sau những năm tháng thật đẹp trong màu áo đỏ đen, với siêu phẩm vào lưới Buffon hay 14 lần làm tung lưới Inter Milan, Sheva quyết định đi tìm thử thách mới cùng bản hợp đồng trị giá 30 triệu bảng với Chelsea vào mùa Hè 2006.

Đáng tiếc, vì không phù hợp với đấu pháp của Jose Mourinho, Shevchenko lạc lõng và bị đày ải trên băng ghế dự bị. Đôi lúc, Sheva cũng có những khoảnh khắc lóe sáng, nhưng rất hãn hữu. Chủ tịch Chelsea Roman Abramovich dù hết sức ái mộ tài năng của chân sút người Ukraine cũng không thể can thiệp được vào vấn đề chuyên môn. 

Suốt 2 mùa đầu khoác áo The Blues, Sheva ra sân 77 trận nhưng chỉ có được vỏn vẹn 22 bàn thắng. Mùa 2008/09, tiền đạo người Ukraine quay trở lại Milan để níu kéo hào quang xưa cũ, song mọi thứ đã quá muộn. Ra sân 26 trận cho đội bóng áo sọc đỏ đen, Shevchenko chỉ có vỏn vẹn 2 bàn thắng. 

Những Rossoneri chỉ biết lặng buồn nhìn người hùng một thuở giờ đây trở nên bất lực và kiệt quệ. Rốt cuộc, người Milan có hai lần chia tay Ngọn gió phương Đông đầy nước mắt. Lần đầu trong tiếc nuối. Lần thứ hai trong khổ đau. Và có lẽ, không ít người nhìn Shevchenko cúi đầu lặng lẽ bước vào bóng tối mà cứ day dứt mãi với 2 chữ giá như...

NGỌC TRUNG

Atletico hạ Bayern bằng sự thực dụng đạt đến đỉnh cao

· 1 comments

Run rẩy cầm bóng, trải nghiệm kinh hoàng

Carlo Ancelotti không phải là Pep Guardiola. Họ khác xa nhau từ triết lý bóng đá, tư duy chiến thuật cho đến lối dụng binh. Nhưng rốt cuộc, cũng như Pep, Carletto vẫn phải cùng Bayern Munich trải nghiệm cái cảm giác kinh hoàng của việc cầm bóng trong sự run rẩy khi đối đầu với Atletico Madrid.

Cầm bóng trong sự run rẩy nghĩa là cầm nhiều bóng, nhưng chẳng để làm gì, bế tắc đến cùng cực, hễ cứ mất bóng thì lập tức khung thành chao đảo. Bayern của Pep mùa trước đã thế mà Bayern của Carletto rạng sáng nay vẫn vậy. Khác chăng Bayern của Guardiola muốn cầm bóng còn Bayern của Ancelotti bị ép phải cầm bóng, quá nhiều bóng. Nói cách khác là họ cực chẳng đã phải cầm bóng. 

Những con số thống kê quá thừa thãi để chứng minh điều này. Bayern cầm bóng 67%, điều hiếm thấy ở các đội bóng Ancelotti dẫn dắt, tung ra 15 pha dứt điểm. Nếu chạm trán một đội bóng khác, với những thông số như thế, có lẽ Hùm xám đã ăn tươi nuốt sống đối thủ. 

Nhưng Atletico lại là chuyện khác. Đội bóng áo sọc đỏ trắng chỉ cầm bóng 33% mà vẫn tung ra tới 16 pha dứt điểm, 1 lần đưa bóng vào lưới, 2 lần đưa bóng dội khung gỗ và khiến Manuel Neuer vốn là mẫu thủ thành có phong thái ung dung phải trải qua một ngày làm việc chật vật.

Bàn sâu hơn những con số, khi trước mắt là hàng thủ “cô đặc” của Atletico, các cầu thủ Bayern chủ yếu đưa trái bóng đi nhùng nhằng ở giữa sân. Họ cầm bóng nhưng chẳng biết đưa bóng đi đâu, trung tuyến bị bóp nghẹt, hai biên không thể gây đột biến. Nói chung là bế tắc. 

Nên nhớ trong đội hình Hùm xám có sự hiện diện của đủ loại chuyên gia, chuyên gia rê dắt có, chuyên gia chuyền bóng có và chuyên gia chớp thời cơ cũng có. Ấy thế nhưng suốt 90 phút, họ hiếm khi thực hiện được một tình huống phối hợp trơn tru hay một tình huống đi bóng hiệu quả. Mọi đợt lên bóng của Bayern bị bẻ gãy từ trong trứng nước bởi khả năng pressing kinh hoàng của các cầu thủ Atletico. 

Kết quả, các cầu thủ Bayern thường xuyên để mất bóng. Hệ quả, bởi khả năng tấn công chớp nhoáng vô cùng lợi hại đã trở thành đặc sản của Atletico, khung thành Neuer liên tục bị chao đảo. Bàn thua Hùm xám phải nhận tất nhiên cũng đến theo cách ấy. Griezmann đoạt bóng, chuyền cho Carrasco, Carrasco dốc bóng rồi tung cú sút hiểm hóc hạ gục Neuer. Toàn bộ tình huống chưa đầy cái chớp mắt.

Vẻ đẹp của sự thực dụng

Atletico bị gắn mác đội bóng xấu xí, với lối đá thực dụng tới mức cực đoan. Thế nên họ bị ghét hơn là được yêu. Tuy nhiên, có lẽ đã đến lúc thay đổi lối suy nghĩ ấy, với những gì thầy trò Simeone đã và đang thể hiện. Dưới tay thầy phù thủy người Argentina, cần phải thừa nhận rằng Atletico là một đội bóng khó chơi, có cá tính và có triết lý. Và triết lý ở đây là chiếm lĩnh không gian.

Nếu Guardiola bị ám ảnh bởi việc phải kiểm soát thật nhiều bóng thì Simeone bị ám ảnh bởi việc chiếm lĩnh mọi khoảng trống, để bịt kín mọi ngả đường vào khung thành và khai thác kẽ hở của đối thủ. Đến hiện tại, thầy trò Simeone đã tiệm cận đến sự hoàn hảo của triết lý ấy. Trận thắng Bayern rạng sáng nay là minh chứng điển hình.

Atletico áp đảo tuyệt đối về mặt không gian và thậm chí chẳng cần chơi bóng theo kiểu cực đoan để san lấp chênh lệch về mặt lực lượng. Tại Calderon, Atletico thực hiện 19 cú vào bóng, Bayern 29. Atletico phạm lỗi 13 lần, Bayern 17. Atletico chỉ nhận 1 thẻ vàng, Bayern tới 4. Vậy đội nào chơi xấu hơn?

Chưa hết, cái không khí mà toàn bộ thành viên Atletico tạo ra thật quá sức ấn tượng, bóp nát sỹ khí Hùm xám. Dưới sân, các cầu thủ áo sọc đỏ trắng chơi bóng máu lửa như thể không có ngày mai. Trên khán đài, người hâm mộ khoác vai nhau hát hò, nhảy múa cuồng nhiệt. Cuối cùng, bên đường pitch, Simeone chứ không phải ai khác chính là người nhạc trưởng của buổi nhạc kịch vĩ đại ấy.

Jose Mourinho được xem là bậc thầy của bóng đá thực dụng, tiền bối của Simeone. Nhưng ở các đội bóng do Người đặc biệt dẫn dắt chưa bao giờ xuất hiện sự cuồng nhiệt đầy xúc cảm ấy. Và cùng với những chiêu trò Mourinho thường tung ra, sẽ có phần lợn cợn nếu gọi đó là thưởng thức. 

Nhưng với Simeone và Atletico, mọi chuyện rất khác. Chứng kiến họ chơi bóng, người hâm mộ như thể được đi tới tận cùng của sự thực dụng và cảm nhận được rằng lối đá ấy cũng đẹp tựa một bông hoa.

NGỌC TRUNG



Cả Pep và Hart đều... có lý

· 2 comments

(Thethaovanhoa.vn) - “Tôi là người ra quyết định. Có quyết định hay, có quyết định tồi, nhưng tôi cố gắng làm sao trung thực với chính lòng mình nhất”, Pep giãi bày, sau khi ông tạo nên ồn ào bằng cách gạt bỏ Hart, thủ thành chính thức của tuyển Anh, người mà không ai nghĩ rằng sẽ bị mất suất bắt chính khi Guardiola đến nhận nhiệm vụ ở Etihad.



1. Nhưng Pep cũng nói rất cứng rắn, về Hart, rằng “Joe giờ này vẫn là người của Man City thế nên nếu được yêu cầu phải ra sân, cậu ấy vẫn phải ra sân”. Hàm ý trong câu nói đó của Pep quá rõ. Nó là một thông điệp, Hart thích đi thì đi. Còn nếu anh ở lại, bảo chơi thì chơi, bảo nghỉ thì nghỉ, cấm lèo nhèo.
Xác lập quyền lực khi nhận vị trí lãnh đạo ở một tổ chức mới mẻ là điều mà một nhà quản lý cần phải làm. Và trong quá trình xác lập quyền lực ấy, thanh trừng, dằn mặt những “ma cũ” tỏ vẻ “thái độ” là việc cần làm gấp. Song song đó, xây dựng một ê kíp riêng cho mình, tuân thủ mình, đồng chí hướng với mình và sẵn lòng phục vụ mình cũng là việc cần làm gấp không kém. Pep tiến hành điều đó bằng cách mua Nolito, mua Stones, mua Bravo và xử lý Joe Hart. Cái lý của ông nằm ở đó. Trách ông rất khó bởi nếu trách ông, chúng ta phải trách tất cả các HLV. Mourinho xử lý với Schweinsteiger như thế nào; Klopp giải quyết Sakho ra sao, chẳng phải là cũng tương đồng như Pep đang làm ư?
2. Nhưng Pep có lý của Pep thì Hart có lý của Hart. Hart không phải thủ thành kém cỏi. Hart chưa hề mắc lỗi. Người ta bảo rằng Hart không được lòng Pep vì Hart không phải dạng thủ thành biết chơi chân tốt (kiểu sweeper – keeper) nhưng nên nhớ rằng Pep cũng chỉ mới làm việc với kiểu thủ thành ấy 3 năm nay, khi ông làm việc với Neuer ở Bayern Munich. Trước đây, khi làm nên tên tuổi cùng Barca, Pep thực tế chẳng có thích thú gì với một dạng thủ thành như thế cả. Thế nên, đòi hỏi của ông đối với Hart là không có lý.
Hart cũng có quyền đòi hỏi sự “trung thực” mà Pep đã nhắc tới. Trung thực là gì? Là phải chỉ rõ ra Hart dở chỗ nào, không phù hợp với Pep ở chỗ nào, có thể gây tổn thương cho hàng thủ Man City ra sao. Mà Pep thì quá nổi tiếng với trò “im ỉm” khi cần đối diện các cầu thủ ngôi sao. Cách Pep “không nói gì” với Ibra và Henry ở thời cầm quân tại Barca đủ nói lên tất cả. Pep sợ đối thoại, nhất là khi ông có những quyết định mà người khác cảm thấy nó phi lý. Thế nên, cái lý của Hart nằm ở chỗ nếu Pep cảm thấy mình quyết định hợp lý, ông phải chứng minh, phải nói ra cái lý lẽ của mình một cách thuyết phục nhất.
“A good Hart is Hard to find” (Một thủ thành tốt như Hart rất khó kiếm) chính là biểu ngữ các CĐV Man City chăng lên trên khán đài ở trận lượt về sơ loại Champions League  vừa rồi. “Đừng bán Hart. Ủng hộ Joe Hart”, những CĐV ấy cũng hát vang điều đó. Họ đã kêu gọi nhau cùng đứng lên nếu yêu mến Hart. Và đó là thông điệp cụ thể nhất để Pep nhận thấy đối với Man City Hart có giá trị như thế nào.
3. “Tôi biết anh ấy là một huyền thoại của CLB. Tôi biết anh ấy là một trong những lý do để CLB có được ngày hôm nay”, Pep đã nói thế về Hart, sau khi ông chứng kiến những gì trên khán đài Etihad. Và CĐV có lý của CĐV. Họ có thể đón chào một chuyên gia cự phách đến để tạo dựng sức mạnh cho CLB nhưng họ sẽ không chấp nhận một người dù giỏi đến mấy nhưng lại có dấu hiệu vi phạm các biểu tượng mang tính nền tảng của đội bóng. Bởi vậy, trước khi Pep tới, báo chí Anh từng giật cái tít khá hay “Hãy nâng cấp CLB chứ đừng cách mạng nó”.
CĐV Man City “tiễn” Hart rất tình cảm. Điều đó khiến chúng ta liên tưởng tới cảnh họ nhạt nhẽo trong đêm cuối của Pellegrini như thế nào. Và CĐV có lý của CĐV. Pep nên nhớ, loại bỏ Hart thì phải mang lại thành tích nổi bật. Nhược bằng không, ông có thể sẽ là một Pellegrini khác.

Hà Quang Minh
Thể thao & Văn hóa

Mourinho, Pep & Conte riêng một góc trời

· 2 comments

Chỉ sau vỏn vẹn 2 vòng đấu, bằng tài năng và sự chuẩn bị rất kỹ càng cho mùa bóng mới, 3 “siêu thuyền trưởng” Mourinho, Guardiola và Conte đã đưa 3 “chiến mã” Man United, Man City, Chelsea ra riêng một góc trời. Cuộc đua tới ngai vàng nhiều khả năng sẽ sớm được khoanh vùng cho riêng 3 chú ngựa thiện chiến này.

THẠCH LONG
Theo nhận định của giới chuyên môn Anh trước thời điểm mùa bóng khởi tranh, có tới 7 ứng viên cho cuộc đua tới ngai vàng Premier League mùa này. Tuy nhiên, chỉ sau 2 vòng đấu, mọi chuyện trở nên rõ ràng hơn rất nhiều. 

Số lượng ứng viên thật sự có tiềm lực theo đuổi cuộc marathon Premier League tới tận phút chót có lẽ chỉ là Man United, Man City và Chelsea - 3 đại gia được dẫn dắt bởi 3 siêu HLV rất giỏi trong những cuộc chạy đua đường dài, và cách họ thể hiện sau 2 vòng đấu cũng đã phần nào xác tín niềm tin này.



Trong khi Arsene Wenger dường như đang tự đào thải Arsenal khỏi dòng chảy gấp gáp của Premier League bằng việc mang tới mùa bóng mới một gương mặt và lối chơi cũ kỹ, Juergen Klopp vẫn chưa thoát khỏi căn bệnh đá hay những trận đấu lớn và đá dở trước những đối thủ nhỏ, Claudio Ranieri có lẽ đã hết phép với Leicester thì Jose Mourinho, Pep Guardiola và Antonio Conte đã thật sự chứng minh được tài năng và sự chuẩn bị rất kỹ càng cho một chiến lược dài hơi.

Lối chơi mà Mourinho mang tới Man United tuy không có sự khác biệt lớn so với những gì ông đã thể hiện trong quá khứ, nhưng Người đặc biệt lại tỏ ra cực kỳ chính xác trong khâu mua người. Tất cả các tân binh Mourinho mang về mùa Hè này đều đã tạo dựng được chỗ đứng, không chỉ trong tập thể Man United, mà còn là cả Premier League. 

Zlatan Ibrahimovic ghi 3 bàn sau 2 trận, Paul Pogba có màn trình diễn ở đẳng cấp cao hơn hẳn mặt bằng chung của giải đấu, Eric Bailly xuất sắc không ngờ và ngay cả Henrikh Mkhitaryan dù xuất hiện chớp nhoáng trong trận đấu với Southampton, cũng đã cho thấy rất nhiều tiềm năng phát triển.


CUỘC CHIẾN CỦA PEP, MOURINHO VÀ CONTE

Pep Guardiola thì thể hiện được sự kỳ công tìm hiểu về Premier League, dù chỉ là lính mới. Sau 2 trận đấu, tất cả những thay đổi về con người và chiến thuật của Pep tại Man City đều phát huy tác dụng. 

Đỉnh cao chính là màn trình diễn trước Stoke tối thứ Bảy vừa qua. Khi thế trận đang diễn ra không có gì nổi trội, Pep tung Iheanacho và Nolito vào sân, sử dụng Sterling ở vị trí mới và lập tức đột biến xuất hiện. Iheanacho chính là cầu thủ đã kiến tạo cho Nolito ghi bàn, và Sterling sau khi được đẩy sang cánh phải cũng đã thực hiện đường chuyền quyết định để Noltio ấn định thắng lợi 4-1.

Tương tự Pep, Antonio Conte không hổ danh là một chiến lược gia lão luyện khi thực hiện 2 sự thay đổi người trong trận đấu với Watford (Batshuayi và Fabregas) và cả hai cầu thủ này đều lập tức tỏa sáng giúp Chelsea lội ngược dòng.

Mourinho, Pep và Conte – họ không chỉ là 3/4 HLV toàn thắng cả hai trận mở màn Premier League (cùng với Mike Phelan của Hull), họ còn đang chứng minh được mình ở đẳng cấp hoàn toàn khác so với những chiến lược gia còn lại. Đó là đẳng cấp của những nhà leo núi chuyên nghiệp.

Trong các cuộc đua của Premier League mùa này, có lẽ màn marathon tới ngai vàng đang chứng kiến xu thế tách tốp sớm hơn cả. Dĩ nhiên là chưa thể khẳng định Man United, Man City và Chelsea mạnh hơn hoàn toàn phần còn lại, nhưng với những “siêu thuyền trưởng” trong cabin, đường tới đỉnh vinh quang của 3 ông lớn này chắc chắn sáng sủa hơn toàn bộ phần còn lại.


Nhà cái tách riêng 3 ông lớn

Chỉ sau 2 vòng đấu, các nhà cái lớn đã đồng loạt điều chỉnh tỷ lệ cược cho chức vô địch Premier League mùa này. Nhìn vào tỷ lệ có thể nhận thấy rõ là Man City, Man United và Chelsea đang ở “riêng một chợ” so với các đối thủ còn lại.

Tỷ lệ vô địch của 5 ứng viên hàng đầu
Man City: 13/8
Man United: 3/1
Chelsea: 5/1
Arsenal: 11/1
Liverpool: 12/1
(*) Đặt 8 ăn 13 theo Bet365

Pep Guardiola chạy marathon giỏi nhất 

Nếu chỉ tính riêng thành tích tại giải VĐQG (trừ đi Champions League và các cúp quốc nội), tỷ lệ thắng của Pep Guardiola đang là cao nhất so với Jose Mourinho và Antonio Conte. Thành tích thắng 78% số trận đấu tại giải VĐQG cho thấy rõ Guardiola chạy đua đường dài tốt hơn hai đồng nghiệp nói trên. 

Tỷ lệ thắng tại giải VĐQG của 3 HLV
Pep Guardiola: 78%
Antonio Conte:   72,7%
Jose Mourinho:  72,5%
(Tính từ thời điểm họ giành chức VĐ

Olympic Brazil vs Olympic Đan Mạch, 08h00 ngày 11/8: Brazil chắc thắng

· 3 comments

Có lẽ chính thi đấu với Đan Mạch lại dễ dàng hơn cho Brazil, bởi đội bóng Bắc Âu không quá thiên về phòng ngự như Iraq và Nam Phi. Chính Đan Mạch cũng từng gặp không ít khó khăn trước 2 đối thủ yếu hơn kể trên, họ chỉ có thể thắng Nam Phi 1-0 theo kiểu tình huống. Dù vậy Brazil không được chủ quan với khả năng không chiến rất tốt của các cầu thủ trẻ Đan Mạch. Cái đầu cao 1m90 của tiền đạo Brock-Madsen luôn là địa chỉ cho những quả tạt chuẩn xác từ hai cánh. Đó là vũ khí nguy hiểm nhất mà người Đan Mạch sở hữu tại giải này.



Neymar không ngại các hậu vệ to cao của Đan Mạch, bởi tiền đạo của Barca không chơi bóng bằng sức. Sở trường kỹ thuật của Neymar sẽ đem lại nhiều khó khăn cho các hậu vệ Đan Mạch. Chỉ cần một khoảnh khắc sơ hở của hàng thủ Bắc Âu, Neymar đã có thể làm nên khác biệt nhờ vào đẳng cấp vượt trội của anh. 

Brazil sẽ đi tiếp nếu giành chiến thắng, một cách để sửa chữa những sai lầm từng khiến họ chịu sự la ó dữ dội của chính các CĐV nhà. Vào lúc khó khăn và bị đe dọa, hãy tin vào bản năng sinh tồn của một nền bóng đá lớn. Neymar có thể tỏa sáng hoặc không, nhưng nên nhớ rằng ban tổ chức chắc chắn cũng không muốn đội chủ nhà Brazil bị loại sớm. 3 điểm sẽ thuộc về Neymar và đồng đội!

DỰ ĐOÁN: 4-0

NHÀ CÁI HAPPYLUKE UY TÍN NHẤT VIỆT NAM

Làm sao thắng nhà cái ?

Trước hết chúng ta cần có suy nghĩ 1 cách rõ ràng và phân loại về việc chơi cá độ bóng đá, bạn chơi cá độ vì mục đích gì ?  Bạn cá độ vì ...

Skrill moneybookers

Happy Luke

ebay

google