365BongDa.net Xem dự đoán kèo Find out
  • KIẾM TIỀN CHỈ TRONG 90 MINUTES

  • Tuyệt chiêu

  • Neteller

  • kinh nghiệm

  • Latest



    Người ta nói “thương cho roi cho vọt”, nhưng ít ra cũng phải xuất hiện hành vi sai trái hoặc hành động dại dột, thì mới có thể thi hành kỷ luật để giáo huấn, với mục đích tốt đẹp là hướng tới sự tiến bộ. Ở Manchester City, trụ cột Yaya Toure hoặc thủ môn Joe Hart đâu có sai trái chỗ nào để họ phải bị HLV Pep Guardiola hắt hủi! Các ngôi sao ấy mất chỗ chỉ vì lý do đơn giản nhất, lạnh lùng nhất, bạc bẽo nhất: Guardiola không muốn dùng họ. Vì sao không muốn dùng thì... đấy là việc của Pep!

    Không khó liệt kê những trường hợp tương tự, liên quan đến cách làm việc của các HLV danh tiếng khác tại Premier League. Bastian Schweinsteiger và Luke Shaw bị Jose Mourinho xếp xó ở M.U. Từng có một thời gian dài, Henrikh Mkhitaryan (vâng, chính là cầu thủ M.U xuất sắc nhất trong trận thắng Leicester 3-0 vừa qua) không được Mourinho chiếu cố. Còn trong thời gian sắp tới, đấy có thể là số phận của Anthony Martial. Antonio Conte ở Chelsea thì chẳng bao giờ giải thích, an ủi, hay đả thông tư tưởng khi ông không dùng Cesc Fabregas.

    Bạn có thể gọi đấy là sự tàn nhẫn, tùy ý. Đôi khi có chút khác biệt trong từng trường hợp cụ thể, khiến các HLV nổi tiếng như Pep, Mourinho, Conte, Klopp, Pochettino “xuống tay” một cách nặng nề với ngôi sao của họ (nguyên nhân thế nào, thậm chí có hay không có nguyên nhân). Nhưng tóm lại, đấy chính là lý do quan trọng khiến mọi cầu thủ phải có ý thức trong việc nỗ lực đến tột bậc, về mọi mặt, nếu muốn có chỗ đứng ở đội bóng.


    Wenger khác hẳn các đồng nghiệp ấy. Ông thiếu hẳn chút tàn nhẫn cần có nơi các HLV trẻ. Ông chẳng bao giờ tỏ ra “nặng tay” với học trò. Tất nhiên, ai cũng có cách làm việc riêng. Nhưng phải chăng, Arsenal chưa hề vô địch Premier League trong hơn chục năm chủ yếu vì cách làm của Wenger dẫn đến hệ quả là các cầu thủ của ông đều không cố gắng hết sức?

    Premier League là một môi trường cạnh tranh khốc liệt, dĩ nhiên chẳng hề tương thích với phương pháp sư phạm của trường mầm non. Chúng tôi quả đã có bàn về cái thiếu lớn nhất khiến Arsenal thua Chelsea trong trận cầu “đinh” ở vòng đấu vừa qua: họ không có động lực để phải quyết chiến, giống như một con ngựa đua thuần chủng, mạnh mẽ, nhưng chẳng hề bị quất roi nào trên đường đua. 

    Thật ra, chính các thành viên Arsenal cũng đã nhiều lần thừa nhận như thế rồi. Bacary Sagna nói khi chuyển sang Man City: “Ở Arsenal, tôi thấy an nhàn”. Olivier Giroud: “Đôi khi tôi cần tự tạo động lực”. Anh này mà không gặp lúc có phong độ tốt thì khó đếm hết số lần bỏ lỡ cơ hội, nhưng vẫn không sợ mất chỗ! Per Mertesacker tiết lộ nội dung một cuộc họp đội: các cầu thủ Arsenal tự hứa với nhau về việc không nên chấp nhận “sự dễ dãi” sẵn có!
    BÌNH LUẬN BÓNG ĐÁ

    Wenger phải học cách tàn nhẫn

    DAVID NGUYEN  |  at  4:17:00 PM



    Người ta nói “thương cho roi cho vọt”, nhưng ít ra cũng phải xuất hiện hành vi sai trái hoặc hành động dại dột, thì mới có thể thi hành kỷ luật để giáo huấn, với mục đích tốt đẹp là hướng tới sự tiến bộ. Ở Manchester City, trụ cột Yaya Toure hoặc thủ môn Joe Hart đâu có sai trái chỗ nào để họ phải bị HLV Pep Guardiola hắt hủi! Các ngôi sao ấy mất chỗ chỉ vì lý do đơn giản nhất, lạnh lùng nhất, bạc bẽo nhất: Guardiola không muốn dùng họ. Vì sao không muốn dùng thì... đấy là việc của Pep!

    Không khó liệt kê những trường hợp tương tự, liên quan đến cách làm việc của các HLV danh tiếng khác tại Premier League. Bastian Schweinsteiger và Luke Shaw bị Jose Mourinho xếp xó ở M.U. Từng có một thời gian dài, Henrikh Mkhitaryan (vâng, chính là cầu thủ M.U xuất sắc nhất trong trận thắng Leicester 3-0 vừa qua) không được Mourinho chiếu cố. Còn trong thời gian sắp tới, đấy có thể là số phận của Anthony Martial. Antonio Conte ở Chelsea thì chẳng bao giờ giải thích, an ủi, hay đả thông tư tưởng khi ông không dùng Cesc Fabregas.

    Bạn có thể gọi đấy là sự tàn nhẫn, tùy ý. Đôi khi có chút khác biệt trong từng trường hợp cụ thể, khiến các HLV nổi tiếng như Pep, Mourinho, Conte, Klopp, Pochettino “xuống tay” một cách nặng nề với ngôi sao của họ (nguyên nhân thế nào, thậm chí có hay không có nguyên nhân). Nhưng tóm lại, đấy chính là lý do quan trọng khiến mọi cầu thủ phải có ý thức trong việc nỗ lực đến tột bậc, về mọi mặt, nếu muốn có chỗ đứng ở đội bóng.


    Wenger khác hẳn các đồng nghiệp ấy. Ông thiếu hẳn chút tàn nhẫn cần có nơi các HLV trẻ. Ông chẳng bao giờ tỏ ra “nặng tay” với học trò. Tất nhiên, ai cũng có cách làm việc riêng. Nhưng phải chăng, Arsenal chưa hề vô địch Premier League trong hơn chục năm chủ yếu vì cách làm của Wenger dẫn đến hệ quả là các cầu thủ của ông đều không cố gắng hết sức?

    Premier League là một môi trường cạnh tranh khốc liệt, dĩ nhiên chẳng hề tương thích với phương pháp sư phạm của trường mầm non. Chúng tôi quả đã có bàn về cái thiếu lớn nhất khiến Arsenal thua Chelsea trong trận cầu “đinh” ở vòng đấu vừa qua: họ không có động lực để phải quyết chiến, giống như một con ngựa đua thuần chủng, mạnh mẽ, nhưng chẳng hề bị quất roi nào trên đường đua. 

    Thật ra, chính các thành viên Arsenal cũng đã nhiều lần thừa nhận như thế rồi. Bacary Sagna nói khi chuyển sang Man City: “Ở Arsenal, tôi thấy an nhàn”. Olivier Giroud: “Đôi khi tôi cần tự tạo động lực”. Anh này mà không gặp lúc có phong độ tốt thì khó đếm hết số lần bỏ lỡ cơ hội, nhưng vẫn không sợ mất chỗ! Per Mertesacker tiết lộ nội dung một cuộc họp đội: các cầu thủ Arsenal tự hứa với nhau về việc không nên chấp nhận “sự dễ dãi” sẵn có!

    (Thethaovanhoa.vn) – Việc giành Grand Slam thứ 18 trong trận chung kết đậm chất cổ điển trước Rafael Nadal đã là minh chứng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của một tượng đài bất khuất: Roger Federer.

    Trận thư hùng “siêu kinh điển” diễn ra trên sân Rod Laver đã chính thức khép lại. Roger Federer giơ cao chiếc cúp danh giá lên trên đôi tay thấm đẫm mồ hôi, những giọt mồ hôi pha lẫn với nước mắt của sự hạnh phúc. Sau 5 set đấu kéo dài 3 giờ và 40 phút, cả 2 tay vợt đã mang tới những cảm xúc đẹp đẽ nhất trong lòng người hâm mộ.
    Ở tuổi 35, việc giành được một danh hiệu Grand Slam làm một điều gì đó vô cùng xa xỉ. Với cái đầu gối vừa mới được phẫu thuật, Federer dường như vẫn có đủ khả năng để “bay” trên sân đấu. Vẫn là thứ tennis ấy, vẫn là những cú trái một tay uy lực, nhưng vẫn đẹp như tranh vẽ. Ở phía nửa sân còn lại, Nadal, tuy những cú spin của anh đã không còn có được sự mạnh mẽ như ở thời kỳ đỉnh cao phong độ, nhưng vẫn còn đó là tinh thần của một chiến binh, kiên cường và nỗ lực cho tới tận những giây phút cuối cùng.
    Hành trình từ đáy thất vọng...

    Năm ngoái, sau thất bại tại bán kết Australian Open, anh đã nghe thấy một tiếng độ lạ từ đầu gối trong lúc chuẩn bị di tắm cho 2 cô con gái. Thoạt đầu, anh chỉ nghĩ rằng đó là một tiếng động bình thường khi xoay khớp, nhưng khi trở về Thụy Sỹ, các bác sỹ đã nói rằng anh đã bị rách sụn chêm đầu gối, và buộc phải phẫu thuật tới 2 lần. Sự cố này đã khiến anh phải bỏ lỡ một số giải đấu sau đó. Trở lại ở Monte Carlo, lọt tới tận vòng tứ kết, đối mặt với tay vợt người Pháp Jo-Wilfried Tsonga, thế nhưng, Federer đã không thể giành phần thắng.

    Trận thư hùng “siêu kinh điển” diễn ra trên sân Rod Laver đã chính thức khép lại. Roger Federer giơ cao chiếc cúp danh giá lên trên đôi tay thấm đẫm mồ hôi, những giọt mồ hôi pha lẫn với nước mắt của sự hạnh phúc. Sau 5 set đấu kéo dài 3 giờ và 40 phút, cả 2 tay vợt đã mang tới những cảm xúc đẹp đẽ nhất trong lòng người hâm mộ.
    Ở tuổi 35, việc giành được một danh hiệu Grand Slam làm một điều gì đó vô cùng xa xỉ. Với cái đầu gối vừa mới được phẫu thuật, Federer dường như vẫn có đủ khả năng để “bay” trên sân đấu. Vẫn là thứ tennis ấy, vẫn là những cú trái một tay uy lực, nhưng vẫn đẹp như tranh vẽ. Ở phía nửa sân còn lại, Nadal, tuy những cú spin của anh đã không còn có được sự mạnh mẽ như ở thời kỳ đỉnh cao phong độ, nhưng vẫn còn đó là tinh thần của một chiến binh, kiên cường và nỗ lực cho tới tận những giây phút cuối cùng.
    Hành trình từ đáy thất vọng...
    Năm ngoái, sau thất bại tại bán kết Australian Open, anh đã nghe thấy một tiếng độ lạ từ đầu gối trong lúc chuẩn bị di tắm cho 2 cô con gái. Thoạt đầu, anh chỉ nghĩ rằng đó là một tiếng động bình thường khi xoay khớp, nhưng khi trở về Thụy Sỹ, các bác sỹ đã nói rằng anh đã bị rách sụn chêm đầu gối, và buộc phải phẫu thuật tới 2 lần. Sự cố này đã khiến anh phải bỏ lỡ một số giải đấu sau đó. Trở lại ở Monte Carlo, lọt tới tận vòng tứ kết, đối mặt với tay vợt người Pháp Jo-Wilfried Tsonga, thế nhưng, Federer đã không thể giành phần thắng.

    Đánh bại Nadal sau 5 set đấu, Federer đã khóc, bởi sự hạnh phúc tới tột cùng. Rõ ràng, đây là chiến tích mang lại những cảm xúc vô cùng mãnh liệt, bởi anh đã phải chờ đợi cái ngày được giơ cao chiếc cúp danh giá trong suốt 5 năm trời. Chia sẻ về quãng thời gian khó khăn ở mùa giải trước đó, anh cho biết: “Sự trở lại và cơ hội được thi đấu những trận đấu như thế này, quả thật rất tuyệt vời đối với tôi. Tôi đã phải trải qua những tháng ngày khó khăn, nhưng giờ đây, tôi có thể đứng ở đây trong giây phút này, có lẽ đó là điều đáng quý nhất”.
    “Tennis là môn thể thao khốc liệt. Môn thể thao này không có kết quả hòa. Nhưng nếu được phép, tôi sẵn lòng chia sẻ chức vô địch Australian Open 2017 với Nadal. Khi chúng tôi gặp nhau cách đây 4 hay 5 tháng trước đây (tại học viện của Nadal), cả hai đều không tin sẽ lọt tới trận chung kết. Vì thế, dù là kẻ thua cuộc, tôi vẫn sẽ vui vẻ”, Federer đã nói như thế.
    Người hâm mộ có lẽ sẽ không còn cơ hội để theo dõi một trận đấu kinh điển như vậy. Kể từ giây phút này, nhiều cột mốc đã thay đổi, nhưng, những gì đọng lại sẽ là cảm xúc, là một dấu ấn không thể nào quên của một cuộc đối đấu giữa hai tượng đài vĩ đại.


    BÌNH LUẬN BÓNG ĐÁ

    Hành trình từ đáy thất vọng tới đỉnh vinh quang

    DAVID NGUYEN  |  at  8:25:00 AM

    (Thethaovanhoa.vn) – Việc giành Grand Slam thứ 18 trong trận chung kết đậm chất cổ điển trước Rafael Nadal đã là minh chứng cho những nỗ lực không ngừng nghỉ của một tượng đài bất khuất: Roger Federer.

    Trận thư hùng “siêu kinh điển” diễn ra trên sân Rod Laver đã chính thức khép lại. Roger Federer giơ cao chiếc cúp danh giá lên trên đôi tay thấm đẫm mồ hôi, những giọt mồ hôi pha lẫn với nước mắt của sự hạnh phúc. Sau 5 set đấu kéo dài 3 giờ và 40 phút, cả 2 tay vợt đã mang tới những cảm xúc đẹp đẽ nhất trong lòng người hâm mộ.
    Ở tuổi 35, việc giành được một danh hiệu Grand Slam làm một điều gì đó vô cùng xa xỉ. Với cái đầu gối vừa mới được phẫu thuật, Federer dường như vẫn có đủ khả năng để “bay” trên sân đấu. Vẫn là thứ tennis ấy, vẫn là những cú trái một tay uy lực, nhưng vẫn đẹp như tranh vẽ. Ở phía nửa sân còn lại, Nadal, tuy những cú spin của anh đã không còn có được sự mạnh mẽ như ở thời kỳ đỉnh cao phong độ, nhưng vẫn còn đó là tinh thần của một chiến binh, kiên cường và nỗ lực cho tới tận những giây phút cuối cùng.
    Hành trình từ đáy thất vọng...

    Năm ngoái, sau thất bại tại bán kết Australian Open, anh đã nghe thấy một tiếng độ lạ từ đầu gối trong lúc chuẩn bị di tắm cho 2 cô con gái. Thoạt đầu, anh chỉ nghĩ rằng đó là một tiếng động bình thường khi xoay khớp, nhưng khi trở về Thụy Sỹ, các bác sỹ đã nói rằng anh đã bị rách sụn chêm đầu gối, và buộc phải phẫu thuật tới 2 lần. Sự cố này đã khiến anh phải bỏ lỡ một số giải đấu sau đó. Trở lại ở Monte Carlo, lọt tới tận vòng tứ kết, đối mặt với tay vợt người Pháp Jo-Wilfried Tsonga, thế nhưng, Federer đã không thể giành phần thắng.

    Trận thư hùng “siêu kinh điển” diễn ra trên sân Rod Laver đã chính thức khép lại. Roger Federer giơ cao chiếc cúp danh giá lên trên đôi tay thấm đẫm mồ hôi, những giọt mồ hôi pha lẫn với nước mắt của sự hạnh phúc. Sau 5 set đấu kéo dài 3 giờ và 40 phút, cả 2 tay vợt đã mang tới những cảm xúc đẹp đẽ nhất trong lòng người hâm mộ.
    Ở tuổi 35, việc giành được một danh hiệu Grand Slam làm một điều gì đó vô cùng xa xỉ. Với cái đầu gối vừa mới được phẫu thuật, Federer dường như vẫn có đủ khả năng để “bay” trên sân đấu. Vẫn là thứ tennis ấy, vẫn là những cú trái một tay uy lực, nhưng vẫn đẹp như tranh vẽ. Ở phía nửa sân còn lại, Nadal, tuy những cú spin của anh đã không còn có được sự mạnh mẽ như ở thời kỳ đỉnh cao phong độ, nhưng vẫn còn đó là tinh thần của một chiến binh, kiên cường và nỗ lực cho tới tận những giây phút cuối cùng.
    Hành trình từ đáy thất vọng...
    Năm ngoái, sau thất bại tại bán kết Australian Open, anh đã nghe thấy một tiếng độ lạ từ đầu gối trong lúc chuẩn bị di tắm cho 2 cô con gái. Thoạt đầu, anh chỉ nghĩ rằng đó là một tiếng động bình thường khi xoay khớp, nhưng khi trở về Thụy Sỹ, các bác sỹ đã nói rằng anh đã bị rách sụn chêm đầu gối, và buộc phải phẫu thuật tới 2 lần. Sự cố này đã khiến anh phải bỏ lỡ một số giải đấu sau đó. Trở lại ở Monte Carlo, lọt tới tận vòng tứ kết, đối mặt với tay vợt người Pháp Jo-Wilfried Tsonga, thế nhưng, Federer đã không thể giành phần thắng.

    Đánh bại Nadal sau 5 set đấu, Federer đã khóc, bởi sự hạnh phúc tới tột cùng. Rõ ràng, đây là chiến tích mang lại những cảm xúc vô cùng mãnh liệt, bởi anh đã phải chờ đợi cái ngày được giơ cao chiếc cúp danh giá trong suốt 5 năm trời. Chia sẻ về quãng thời gian khó khăn ở mùa giải trước đó, anh cho biết: “Sự trở lại và cơ hội được thi đấu những trận đấu như thế này, quả thật rất tuyệt vời đối với tôi. Tôi đã phải trải qua những tháng ngày khó khăn, nhưng giờ đây, tôi có thể đứng ở đây trong giây phút này, có lẽ đó là điều đáng quý nhất”.
    “Tennis là môn thể thao khốc liệt. Môn thể thao này không có kết quả hòa. Nhưng nếu được phép, tôi sẵn lòng chia sẻ chức vô địch Australian Open 2017 với Nadal. Khi chúng tôi gặp nhau cách đây 4 hay 5 tháng trước đây (tại học viện của Nadal), cả hai đều không tin sẽ lọt tới trận chung kết. Vì thế, dù là kẻ thua cuộc, tôi vẫn sẽ vui vẻ”, Federer đã nói như thế.
    Người hâm mộ có lẽ sẽ không còn cơ hội để theo dõi một trận đấu kinh điển như vậy. Kể từ giây phút này, nhiều cột mốc đã thay đổi, nhưng, những gì đọng lại sẽ là cảm xúc, là một dấu ấn không thể nào quên của một cuộc đối đấu giữa hai tượng đài vĩ đại.


    Sự lãng mạn rất cần trong bóng đá, nhưng để trở thành kẻ thống trị, điều tiên quyết lại là tàn nhẫn. Chàng “Robin Hood” Liverpool đã mang đến những cảm xúc tuyệt vời, song ngôi vô địch là giấc mơ không có thực bởi họ không đủ tàn nhẫn trước các đối thủ yếu hơn.


    VỊNH SAN
      13:22 ngày 23-01-2017

    Chàng Robin Hood hào phóng

    2 ngày trước, Juergen Klopp tuyên bố Liverpool đang ở trong cuộc đua vô địch. Bây giờ, không ai tin điều đó, kể cả một Liverpudlian nhiệt thành nhất là Steven Gerrard. Trên kênh BT Sport, huyền thoại của The Kop thừa nhận giấc mơ vô địch đã tan vỡ sau thất bại choáng váng 2-3 ngay trên sân nhà trước Swansea. “Bạn có thể hình dung khuôn mặt Klopp vào lúc này”, Gerrard nói, “Đó là một cú sốc lớn và sẽ rất khó khăn để nói về danh hiệu”.

    Suốt 5 tháng qua, Liverpool đã chơi như một nhà vô địch thực thụ. Các học trò của Klopp mang đến thứ bóng đá mãnh liệt và giàu cảm xúc, cùng sức tấn công tàn phá được cụ thể bằng 51 bàn thắng, nhiều nhất Premier League. Cho đến nay, The Kop cũng là đội duy nhất bất bại, đồng thời kiếm được nhiều điểm nhất (12) trong các cuộc đấu nội bộ nhóm Big Six.

    Nhưng hỡi ôi, để vô địch, chỉ đánh bại các đội bóng lớn là không đủ! Trận thua mới nhất trước Swansea tại Anfield một lần nữa cho thấy, Liverpool giống như chàng Robin Hood, giành giật điểm số từ các đại gia xứ sương mù và... phân phát cho những kẻ khốn cùng.

    Nhóm nghĩa quân dũng cảm của Klopp tổ chức các vụ tấn công táo bạo trước Arsenal, Chelsea, Man City, Tottenham và M.U, rồi hào phóng ném số điểm quý giá có được cho những ai khao khát chúng. Như Swansea chẳng hạn. Klopp mô tả đội bóng này “đang cố gắng để tồn tại” vào thứ Sáu. 24 tiếng sau, tân thuyền trưởng Swansea, Paul Clement cùng học trò vui mừng rời Anfield với 3 điểm.   


    Kể từ đầu mùa, Liverpool đã bỏ lỡ 13 điểm trước các đội bóng thuộc nửa sau BXH. Nếu thu về trọn vẹn, hẳn Liverpool đã chễm trệ trên ngôi đầu với 58 điểm, nhiều hơn Chelsea 6 điểm. Tiếc là bóng đá không có từ “nếu” và với sự lãng phí có tính hệ thống, tuy mùa giải vẫn còn 4 tháng nữa nhưng The Kop rất ít cơ hội đua tranh với The Blues.

    Mặt trái của tinh thần Robin Hood

    Làm thế nào Liverpool đã trở thành Robin Hood? Klopp từng nhấn mạnh, đội bóng của ông “phải mang tinh thần Robin Hood, chỉ với cây cung và mũi tên nhưng dám đương đầu với một khẩu bazooka”. Và thế là, họ trở thành những chiến binh, với sức mạnh nhân đôi khi chạm trán các đối thủ lớn. Mặt trái của nó, Liverpool không tìm thấy động lực và chơi với sự tự mãn trước những đội bóng bị đánh giá yếu hơn. 

    Thất bại tối thứ Bảy vừa qua cung cấp các dẫn chứng sống động. Cho đến trước phút 55, The Kop kiểm soát bóng 69% nhưng không tung ra nổi cú dứt điểm trúng đích nào. Trong khi đó, hàng phòng ngự đã chơi một trận đỉnh cao ở Old Trafford cách đây 1 tuần bỗng trở nên yếu đuối, với Simon Mignolet nhận 3 bàn thua từ 3 cú dứt điểm trúng đích, còn Ragnar Klavan với pha phá bóng thiếu quyết đoán trực tiếp dâng chiến thắng cho Swansea. 

    Cũng phải nói thêm, kể từ khi mất đi tốc độ và cảm hứng từ Sadio Mane, hàng công The Kop thiếu hiệu quả nghiêm trọng. Khi những người còn lại vật lộn để tạo ra mối đe dọa, các phương án B như Sturridge hay Origi chỉ đem đến nỗi thất vọng. Và như vậy, “chàng Robin Hood” Liverpool cứ mãi lạc lối trong giấc mộng xưng vương. 





    Hai mặt đối lập của Liverpool
    Mùa này, tỷ lệ thắng của Liverpool trước các đối thủ thuộc nửa sau BXH chỉ là 53,8%, thu về 23 điểm sau 12 trận (bình quân1,9 điểm/trận). Ngược lại, họ thắng 60% khi chạm trán nửa trên BXH, kiếm được 22 điểm trong 10 trận (2,2 điểm/trận).

    1 - Thất bại trước Swansea là lần đầu trong mùa này, Liverpool không thể có trọn vẹn 3 điểm sau khi bị dẫn trước. 3 lần trước, họ đều thắng chung cuộc.
    3 - Đây cũng là thất bại thứ 3 trên sân nhà tại Premier League của Liverpool dưới thời Juergen Klopp. 2 lần trước diễn ra cách đây 12 tháng.
    BÌNH LUẬN BÓNG ĐÁ

    Liverpool: Robin Hood đừng ôm mộng bá vương

    DAVID NGUYEN  |  at  5:14:00 AM

    Sự lãng mạn rất cần trong bóng đá, nhưng để trở thành kẻ thống trị, điều tiên quyết lại là tàn nhẫn. Chàng “Robin Hood” Liverpool đã mang đến những cảm xúc tuyệt vời, song ngôi vô địch là giấc mơ không có thực bởi họ không đủ tàn nhẫn trước các đối thủ yếu hơn.


    VỊNH SAN
      13:22 ngày 23-01-2017

    Chàng Robin Hood hào phóng

    2 ngày trước, Juergen Klopp tuyên bố Liverpool đang ở trong cuộc đua vô địch. Bây giờ, không ai tin điều đó, kể cả một Liverpudlian nhiệt thành nhất là Steven Gerrard. Trên kênh BT Sport, huyền thoại của The Kop thừa nhận giấc mơ vô địch đã tan vỡ sau thất bại choáng váng 2-3 ngay trên sân nhà trước Swansea. “Bạn có thể hình dung khuôn mặt Klopp vào lúc này”, Gerrard nói, “Đó là một cú sốc lớn và sẽ rất khó khăn để nói về danh hiệu”.

    Suốt 5 tháng qua, Liverpool đã chơi như một nhà vô địch thực thụ. Các học trò của Klopp mang đến thứ bóng đá mãnh liệt và giàu cảm xúc, cùng sức tấn công tàn phá được cụ thể bằng 51 bàn thắng, nhiều nhất Premier League. Cho đến nay, The Kop cũng là đội duy nhất bất bại, đồng thời kiếm được nhiều điểm nhất (12) trong các cuộc đấu nội bộ nhóm Big Six.

    Nhưng hỡi ôi, để vô địch, chỉ đánh bại các đội bóng lớn là không đủ! Trận thua mới nhất trước Swansea tại Anfield một lần nữa cho thấy, Liverpool giống như chàng Robin Hood, giành giật điểm số từ các đại gia xứ sương mù và... phân phát cho những kẻ khốn cùng.

    Nhóm nghĩa quân dũng cảm của Klopp tổ chức các vụ tấn công táo bạo trước Arsenal, Chelsea, Man City, Tottenham và M.U, rồi hào phóng ném số điểm quý giá có được cho những ai khao khát chúng. Như Swansea chẳng hạn. Klopp mô tả đội bóng này “đang cố gắng để tồn tại” vào thứ Sáu. 24 tiếng sau, tân thuyền trưởng Swansea, Paul Clement cùng học trò vui mừng rời Anfield với 3 điểm.   


    Kể từ đầu mùa, Liverpool đã bỏ lỡ 13 điểm trước các đội bóng thuộc nửa sau BXH. Nếu thu về trọn vẹn, hẳn Liverpool đã chễm trệ trên ngôi đầu với 58 điểm, nhiều hơn Chelsea 6 điểm. Tiếc là bóng đá không có từ “nếu” và với sự lãng phí có tính hệ thống, tuy mùa giải vẫn còn 4 tháng nữa nhưng The Kop rất ít cơ hội đua tranh với The Blues.

    Mặt trái của tinh thần Robin Hood

    Làm thế nào Liverpool đã trở thành Robin Hood? Klopp từng nhấn mạnh, đội bóng của ông “phải mang tinh thần Robin Hood, chỉ với cây cung và mũi tên nhưng dám đương đầu với một khẩu bazooka”. Và thế là, họ trở thành những chiến binh, với sức mạnh nhân đôi khi chạm trán các đối thủ lớn. Mặt trái của nó, Liverpool không tìm thấy động lực và chơi với sự tự mãn trước những đội bóng bị đánh giá yếu hơn. 

    Thất bại tối thứ Bảy vừa qua cung cấp các dẫn chứng sống động. Cho đến trước phút 55, The Kop kiểm soát bóng 69% nhưng không tung ra nổi cú dứt điểm trúng đích nào. Trong khi đó, hàng phòng ngự đã chơi một trận đỉnh cao ở Old Trafford cách đây 1 tuần bỗng trở nên yếu đuối, với Simon Mignolet nhận 3 bàn thua từ 3 cú dứt điểm trúng đích, còn Ragnar Klavan với pha phá bóng thiếu quyết đoán trực tiếp dâng chiến thắng cho Swansea. 

    Cũng phải nói thêm, kể từ khi mất đi tốc độ và cảm hứng từ Sadio Mane, hàng công The Kop thiếu hiệu quả nghiêm trọng. Khi những người còn lại vật lộn để tạo ra mối đe dọa, các phương án B như Sturridge hay Origi chỉ đem đến nỗi thất vọng. Và như vậy, “chàng Robin Hood” Liverpool cứ mãi lạc lối trong giấc mộng xưng vương. 





    Hai mặt đối lập của Liverpool
    Mùa này, tỷ lệ thắng của Liverpool trước các đối thủ thuộc nửa sau BXH chỉ là 53,8%, thu về 23 điểm sau 12 trận (bình quân1,9 điểm/trận). Ngược lại, họ thắng 60% khi chạm trán nửa trên BXH, kiếm được 22 điểm trong 10 trận (2,2 điểm/trận).

    1 - Thất bại trước Swansea là lần đầu trong mùa này, Liverpool không thể có trọn vẹn 3 điểm sau khi bị dẫn trước. 3 lần trước, họ đều thắng chung cuộc.
    3 - Đây cũng là thất bại thứ 3 trên sân nhà tại Premier League của Liverpool dưới thời Juergen Klopp. 2 lần trước diễn ra cách đây 12 tháng.

    Hòa, lạ thay, thường là kết quả khó xảy ra nhất trong bóng đá. Hãy thử hình dung: nếu như có đội mở được tỷ số rồi giữ vững ưu thế đến hết trận, tất nhiên trận đấu không hòa. Nếu có bàn thắng tiếp theo, tỷ số sẽ là 1-1 hoặc 2-0. Ở tỷ số 2-0, bất kỳ bên nào ghi bàn tiếp theo, cũng không thể hòa. Ở tỷ số 1-1, nếu lại có đội ghi bàn, trận đấu cũng sẽ không hòa... Tóm lại: trận đấu có tổng số bàn thắng lẻ thì không thể hòa. Nếu tổng số bàn thắng chẵn, thì hòa cũng chỉ là một trong những khả năng có thể xảy ra.



    Hiếm thấy tỷ số hòa từ 3-3 trở lên. Tỷ số 2-2? Có 64 trận như thế trong 3 mùa bóng gần đây ở Premier League - tỷ lệ là 5,61% (mức độ như thế là thấp hay cao, tùy bạn). Không cần dẫn chứng vòng vo nữa, xin nói luôn: trong các trận hòa thì tỷ số 1-1 là phổ biến nhất. Tổng số bàn thắng của nó cũng là con số gần nhất so với tỷ lệ ghi bàn bình quân, thường thấy ở bất cứ giải đấu nào. Về mặt chuyên môn, đội mất điểm vì bị gỡ hay đội có điểm vì san bằng được tỷ số đều có thể trở thành đề tài thu hút giới quan sát phân tích, mổ xẻ.

    2. Một lần nữa, M.U “chỉ” hòa. Đấy là đội có số trận hòa nhiều nhất ở Premier League hiện thời. Ở các giải đấu vòng tròn có từ 30 vòng trở lên, người ta đúc kết 2 điều. Thứ nhất, các đội mạnh, có mục tiêu tranh chấp thứ hạng cao, đều phải thắng từ 50% số trận trở lên. Thứ hai, với các đội như vậy thì cách tính 3 điểm cho mỗi trận thắng và 1 điểm cho mỗi trận hòa sẽ có ảnh hưởng lớn nhất.

    Cũng dễ hiểu: với các đội mạnh thì câu hỏi lớn nhất đặt ra trước mỗi trận đấu chỉ là họ sẽ thắng hay hòa. Không cần quan tâm quá nhiều đến kết quả thua - vì hòa, với một đội mạnh, thì cũng gần như là thua rồi. Ở Premier League mùa này, M.U hiện chỉ thua nhiều hơn đúng 1 đội, đó là Tottenham. Và khác biệt cũng chỉ là 1 trận thua (3 so với 2). Nhưng M.U cứ mãi đứng ở vị trí số 6, bất quá chỉ có hy vọng chen chân vào Top 4 chứ gần như không còn cơ hội tranh ngôi vô địch.


    Nguyên nhân lớn nhất là vì 8 trận hòa chứ còn gì nữa! Từ khi Roman Abramovich xuất hiện ở Chelsea, Premier League hấp dẫn hẳn lên vì có nhiều ứng cử viên vô địch. Nhưng M.U vẫn vượt trội với 5 lần vô địch từ năm 2007 đến nay. Trong 5 mùa bóng vô địch, có đến 4 lần M.U chỉ hòa 5-6 trận (còn bây giờ, họ hòa 8/22 trận).

    3. Cả 5 trận hòa gần đây của M.U ở Premier League đều có tỷ số 1-1. Có chỗ tương đồng, hay dị biệt nào? Đội bóng của Jose Mourinho gỡ hòa trên sân Stoke ở phút bù giờ. Trước đó, họ cũng san bằng cách biệt với Liverpool khi trận đấu chỉ còn 6 phút. Ngược lại, M.U bị Everton và Arsenal gỡ hòa đều ở phút 89. Ngăn cách giữa các trận “bị gỡ” vào giờ chót và các trận “gỡ lại” vào giờ chót là một chuỗi 6 trận toàn thắng. Nói cách khác, đấy là “những M.U” khác nhau. Khác hẳn về mặt tinh thần.

    Trước khi hồi sinh với những trận thắng liên tiếp ở Premier League, M.U thất bại về mọi mặt - kể cả trong khía cạnh “hên, xui”. Từ đó nảy sinh hệ quả: đối thủ của họ luôn có niềm tin vững chắc, để rồi kiên trì tấn công và gỡ hòa vào giờ chót. Giờ thì ngược lại: tinh thần M.U rất cao và họ luôn kiên trì đến phút chót để dù không thắng thì ít ra cũng chia điểm. Đây có thể là chi tiết quan trọng mà giới hâm mộ M.U nên lấy làm vui, sau trận hòa 1-1 “như thua” vừa qua. Không thắng là thất bại rồi. Nhưng cũng nên chắt chiu từng điểm như thế! Và chúng ta hiểu thêm: vì sao tỷ số hòa 1-1 lại phổ biến như thế.

    KINH THI
    BÌNH LUẬN BÓNG ĐÁ

    Cùng một kết quả hòa là những M.U rất khác

    DAVID NGUYEN  |  at  5:07:00 AM

    Hòa, lạ thay, thường là kết quả khó xảy ra nhất trong bóng đá. Hãy thử hình dung: nếu như có đội mở được tỷ số rồi giữ vững ưu thế đến hết trận, tất nhiên trận đấu không hòa. Nếu có bàn thắng tiếp theo, tỷ số sẽ là 1-1 hoặc 2-0. Ở tỷ số 2-0, bất kỳ bên nào ghi bàn tiếp theo, cũng không thể hòa. Ở tỷ số 1-1, nếu lại có đội ghi bàn, trận đấu cũng sẽ không hòa... Tóm lại: trận đấu có tổng số bàn thắng lẻ thì không thể hòa. Nếu tổng số bàn thắng chẵn, thì hòa cũng chỉ là một trong những khả năng có thể xảy ra.



    Hiếm thấy tỷ số hòa từ 3-3 trở lên. Tỷ số 2-2? Có 64 trận như thế trong 3 mùa bóng gần đây ở Premier League - tỷ lệ là 5,61% (mức độ như thế là thấp hay cao, tùy bạn). Không cần dẫn chứng vòng vo nữa, xin nói luôn: trong các trận hòa thì tỷ số 1-1 là phổ biến nhất. Tổng số bàn thắng của nó cũng là con số gần nhất so với tỷ lệ ghi bàn bình quân, thường thấy ở bất cứ giải đấu nào. Về mặt chuyên môn, đội mất điểm vì bị gỡ hay đội có điểm vì san bằng được tỷ số đều có thể trở thành đề tài thu hút giới quan sát phân tích, mổ xẻ.

    2. Một lần nữa, M.U “chỉ” hòa. Đấy là đội có số trận hòa nhiều nhất ở Premier League hiện thời. Ở các giải đấu vòng tròn có từ 30 vòng trở lên, người ta đúc kết 2 điều. Thứ nhất, các đội mạnh, có mục tiêu tranh chấp thứ hạng cao, đều phải thắng từ 50% số trận trở lên. Thứ hai, với các đội như vậy thì cách tính 3 điểm cho mỗi trận thắng và 1 điểm cho mỗi trận hòa sẽ có ảnh hưởng lớn nhất.

    Cũng dễ hiểu: với các đội mạnh thì câu hỏi lớn nhất đặt ra trước mỗi trận đấu chỉ là họ sẽ thắng hay hòa. Không cần quan tâm quá nhiều đến kết quả thua - vì hòa, với một đội mạnh, thì cũng gần như là thua rồi. Ở Premier League mùa này, M.U hiện chỉ thua nhiều hơn đúng 1 đội, đó là Tottenham. Và khác biệt cũng chỉ là 1 trận thua (3 so với 2). Nhưng M.U cứ mãi đứng ở vị trí số 6, bất quá chỉ có hy vọng chen chân vào Top 4 chứ gần như không còn cơ hội tranh ngôi vô địch.


    Nguyên nhân lớn nhất là vì 8 trận hòa chứ còn gì nữa! Từ khi Roman Abramovich xuất hiện ở Chelsea, Premier League hấp dẫn hẳn lên vì có nhiều ứng cử viên vô địch. Nhưng M.U vẫn vượt trội với 5 lần vô địch từ năm 2007 đến nay. Trong 5 mùa bóng vô địch, có đến 4 lần M.U chỉ hòa 5-6 trận (còn bây giờ, họ hòa 8/22 trận).

    3. Cả 5 trận hòa gần đây của M.U ở Premier League đều có tỷ số 1-1. Có chỗ tương đồng, hay dị biệt nào? Đội bóng của Jose Mourinho gỡ hòa trên sân Stoke ở phút bù giờ. Trước đó, họ cũng san bằng cách biệt với Liverpool khi trận đấu chỉ còn 6 phút. Ngược lại, M.U bị Everton và Arsenal gỡ hòa đều ở phút 89. Ngăn cách giữa các trận “bị gỡ” vào giờ chót và các trận “gỡ lại” vào giờ chót là một chuỗi 6 trận toàn thắng. Nói cách khác, đấy là “những M.U” khác nhau. Khác hẳn về mặt tinh thần.

    Trước khi hồi sinh với những trận thắng liên tiếp ở Premier League, M.U thất bại về mọi mặt - kể cả trong khía cạnh “hên, xui”. Từ đó nảy sinh hệ quả: đối thủ của họ luôn có niềm tin vững chắc, để rồi kiên trì tấn công và gỡ hòa vào giờ chót. Giờ thì ngược lại: tinh thần M.U rất cao và họ luôn kiên trì đến phút chót để dù không thắng thì ít ra cũng chia điểm. Đây có thể là chi tiết quan trọng mà giới hâm mộ M.U nên lấy làm vui, sau trận hòa 1-1 “như thua” vừa qua. Không thắng là thất bại rồi. Nhưng cũng nên chắt chiu từng điểm như thế! Và chúng ta hiểu thêm: vì sao tỷ số hòa 1-1 lại phổ biến như thế.

    KINH THI

    Thethaovanhoa.vn) - Nếu đã giành đến 3 danh hiệu trong một năm, bất bại 37 trận, và đang trên đường chinh phục mọi danh hiệu có thể trong mùa bóng mới, Dải thiên hà hoàn toàn thư thái để tận hưởng kì Giáng sinh của mình.

    Barcelona, đối thủ gần nhất ở La Liga kém Real Madrid 3 điểm, đá nhiều hơn một trận, và Dải thiên hà có thêm nửa điểm lợi thế đối đầu. Atletico Madrid, kẻ khó chịu thứ hai còn ở xa hơn thế với khoảng cách lên tới 9 điểm, kèm theo phong độ cực kì thất thường. Ở Champions League, Napoli là đối thủ có thể dùng đội hình hai để đá mà vẫn giành được chiến thắng, như cách họ đã làm để vượt qua cơn khủng hoảng chấn thương tồi tệ suốt thời gian qua.
    Zidane là vận may...
    "Tôi nghĩ mình được ngôi sao may mắn chiếu mệnh. Thời còn thi đấu cũng vậy, tôi luôn cảm thấy mình rất may mắn để vượt qua mọi thứ, đến bây giờ cũng vậy, và tôi chỉ có thể tận hưởng nhiều nhất những vận may có được", Zinedine Zidane từng nói như vậy khi được hỏi vì sao Real Madrid giành được Champions League, như một cách để tránh nói về những hoài nghi về năng lực cầm quân của mình.
    Sự thật là huyền thoại người Pháp đã gặp may theo cách không thể lý giải được. Tại sao một trọng tài có thể không rút thêm thẻ vàng nữa, sau pha phạm lỗi thô thiển của đội trưởng Sergio Ramos, trong trận chung kết FIFA World Cup Club với Kashima Antlers, mà rất có thể, đó sẽ là một bước ngoặt dẫn đến thất bại của đội bóng Hoàng gia, nếu như Ramos bị đuổi khỏi sân?
    Và làm sao để bạn phớt lờ những cảm giác xuất hiện rằng, đây không phải là đội bóng sẽ thua trận, dù bằng bất cứ giá nào. Real Madrid không chơi thật hay trong mọi trận đấu, đã ở vào ranh giới của những thất bại, khi mắc những sai lầm tồi tệ từ cá nhân cho đến tập thể. Họ có những chiến thắng ngay cả khi chơi tệ nhất so với trình độ của mình, hay so về đẳng cấp với đối thủ. Đã tự làm tổn thương hình ảnh và giá trị của mình, khi phải chơi bóng trong sự sợ hãi trước những đội bóng như Eibar hay Las Palmas, nhưng rốt cuộc vẫn nhẹ nhàng bước ra khỏi khó nhọc đó với cách tốt nhất có thể.
    Người ta không luôn giải thích được những sự may mắn như thế nhờ lý trí, nhưng có thể tìm ra câu trả lời cho những bàn thắng muộn của trung vệ 30 tuổi này trong các trận gặp Barcelona, hay Deportivo ở La Liga. Đó là quyết tâm tranh đấu, sự bùng nổ của những khoảnh khắc, hay nỗ lực đến tận cùng của một tập thể, đang hướng đến những điều vĩ đại nhất với huyền thoại của nó: Zinedine Zidane.
    Real Madrid của năm 2016, chính xác hơn là Real của Zidane là không thể biện giải được bằng những lý lẽ, con số hay các phân tích bóng đá khoa học, mà chỉ có thể cảm nhận được đội bóng này bằng những lập luận cảm tính.
    Và là người dẫn đường của Real
    "Chúng tôi vẫn chưa giành được bất kì danh hiệu nào cả", Zidane khẳng định sau khi lập kỉ lục 35 trận bất bại trong lịch sử đội bóng Hoàng gia. Rồi như chúng ta đã biết, HLV người Pháp cùng các học trò giành FIFA Club World Cup thứ hai trong vòng 3 năm, và nâng chuỗi trận bất bại lên con số 37.
    Sự thận trọng của Zidane luôn có lý, mọi kỉ lục là vô nghĩa, nếu như nó không kết thúc bằng một danh hiệu nào đó. HLV người Italy Ancelotti có chuỗi 22 trận thắng liên tiếp để đời với đội bóng áo trắng, nhưng sau đó trắng tay vào cuối mùa, rồi chia tay Bernabeu trong sự im lặng đến rợn người. Zidane, người đã bước ra khỏi vòng quay quán tính và sự chi phối của những cảm xúc chiến thắng, tránh mọi sai lầm trong quá khứ của người tiền nhiệm Ancelotti, để bắt đầu gây dựng Dải thiên hà theo cách của một tập thể biết cách đổ mồ hôi trên sân tập, và mang thành quả đó vào những trận đấu chính thức.
    "Chẳng có trận đấu nào là dễ dàng cả, vì thế chúng tôi phải học cách làm quen với áp lực, thất bại hay đau đớn cho đến cuối cùng, đây sẽ là một mùa giải nhọc nhằn của chúng tôi", HLV 44 tuổi này trả lời trên Marca. Dải thiên hà còn 5 tháng khó khăn ở phía trước, trong cuộc đua tranh với Barcelona, Atletico Madrid ở La Liga, và rất có thể là chính những đội bóng này ở Champions League hay Cúp nhà Vua trong thời gian tới.  Nhưng rõ ràng, Zinedine Zidane luôn có cách để giải quyết êm thấm mọi vấn đề nảy sinh, theo một cách nào đó khác thường.
    Thật vô lý nếu khẳng định rằng, cứ đá thế này với vận may luôn song hành một cách kì diệu, Real Madrid sẽ vô địch mọi giải đấu cho đến ngày cuối cùng của tháng 5 năm sau. Nhưng có lẽ cũng không là quá mơ mộng hão huyền với các Madridista, những người có niềm tin rằng với Zidane, Dải thiên hà có thể giành được mọi danh hiệu vào cuối mùa.
    Trần Dũng 
    Thể thao & Văn hóa
    1 Zinedine Zidane là người đầu tiên trong lịch sử Real Madrid giành được cả Cúp liên địa và FIFA World Cup Club.
    4 Ronaldo đang là cầu thủ ghi được nhiều bàn nhất cho Dải thiên hà ở FIFA World Cup Club với 4 bàn thắng, xếp trên Benzema và Anelka (có cùng 3 bàn). 
    37 Real Madrid đã kết thúc năm 2016 với chuỗi trận bất bại kéo dài lên con số 37, sau khi giành thêm hai chiến thắng ở FIFA Club World Cup.
    BÌNH LUẬN BÓNG ĐÁ

    Zidane là vận may, là người dẫn đường

    DAVID NGUYEN  |  at  2:16:00 PM

    Thethaovanhoa.vn) - Nếu đã giành đến 3 danh hiệu trong một năm, bất bại 37 trận, và đang trên đường chinh phục mọi danh hiệu có thể trong mùa bóng mới, Dải thiên hà hoàn toàn thư thái để tận hưởng kì Giáng sinh của mình.

    Barcelona, đối thủ gần nhất ở La Liga kém Real Madrid 3 điểm, đá nhiều hơn một trận, và Dải thiên hà có thêm nửa điểm lợi thế đối đầu. Atletico Madrid, kẻ khó chịu thứ hai còn ở xa hơn thế với khoảng cách lên tới 9 điểm, kèm theo phong độ cực kì thất thường. Ở Champions League, Napoli là đối thủ có thể dùng đội hình hai để đá mà vẫn giành được chiến thắng, như cách họ đã làm để vượt qua cơn khủng hoảng chấn thương tồi tệ suốt thời gian qua.
    Zidane là vận may...
    "Tôi nghĩ mình được ngôi sao may mắn chiếu mệnh. Thời còn thi đấu cũng vậy, tôi luôn cảm thấy mình rất may mắn để vượt qua mọi thứ, đến bây giờ cũng vậy, và tôi chỉ có thể tận hưởng nhiều nhất những vận may có được", Zinedine Zidane từng nói như vậy khi được hỏi vì sao Real Madrid giành được Champions League, như một cách để tránh nói về những hoài nghi về năng lực cầm quân của mình.
    Sự thật là huyền thoại người Pháp đã gặp may theo cách không thể lý giải được. Tại sao một trọng tài có thể không rút thêm thẻ vàng nữa, sau pha phạm lỗi thô thiển của đội trưởng Sergio Ramos, trong trận chung kết FIFA World Cup Club với Kashima Antlers, mà rất có thể, đó sẽ là một bước ngoặt dẫn đến thất bại của đội bóng Hoàng gia, nếu như Ramos bị đuổi khỏi sân?
    Và làm sao để bạn phớt lờ những cảm giác xuất hiện rằng, đây không phải là đội bóng sẽ thua trận, dù bằng bất cứ giá nào. Real Madrid không chơi thật hay trong mọi trận đấu, đã ở vào ranh giới của những thất bại, khi mắc những sai lầm tồi tệ từ cá nhân cho đến tập thể. Họ có những chiến thắng ngay cả khi chơi tệ nhất so với trình độ của mình, hay so về đẳng cấp với đối thủ. Đã tự làm tổn thương hình ảnh và giá trị của mình, khi phải chơi bóng trong sự sợ hãi trước những đội bóng như Eibar hay Las Palmas, nhưng rốt cuộc vẫn nhẹ nhàng bước ra khỏi khó nhọc đó với cách tốt nhất có thể.
    Người ta không luôn giải thích được những sự may mắn như thế nhờ lý trí, nhưng có thể tìm ra câu trả lời cho những bàn thắng muộn của trung vệ 30 tuổi này trong các trận gặp Barcelona, hay Deportivo ở La Liga. Đó là quyết tâm tranh đấu, sự bùng nổ của những khoảnh khắc, hay nỗ lực đến tận cùng của một tập thể, đang hướng đến những điều vĩ đại nhất với huyền thoại của nó: Zinedine Zidane.
    Real Madrid của năm 2016, chính xác hơn là Real của Zidane là không thể biện giải được bằng những lý lẽ, con số hay các phân tích bóng đá khoa học, mà chỉ có thể cảm nhận được đội bóng này bằng những lập luận cảm tính.
    Và là người dẫn đường của Real
    "Chúng tôi vẫn chưa giành được bất kì danh hiệu nào cả", Zidane khẳng định sau khi lập kỉ lục 35 trận bất bại trong lịch sử đội bóng Hoàng gia. Rồi như chúng ta đã biết, HLV người Pháp cùng các học trò giành FIFA Club World Cup thứ hai trong vòng 3 năm, và nâng chuỗi trận bất bại lên con số 37.
    Sự thận trọng của Zidane luôn có lý, mọi kỉ lục là vô nghĩa, nếu như nó không kết thúc bằng một danh hiệu nào đó. HLV người Italy Ancelotti có chuỗi 22 trận thắng liên tiếp để đời với đội bóng áo trắng, nhưng sau đó trắng tay vào cuối mùa, rồi chia tay Bernabeu trong sự im lặng đến rợn người. Zidane, người đã bước ra khỏi vòng quay quán tính và sự chi phối của những cảm xúc chiến thắng, tránh mọi sai lầm trong quá khứ của người tiền nhiệm Ancelotti, để bắt đầu gây dựng Dải thiên hà theo cách của một tập thể biết cách đổ mồ hôi trên sân tập, và mang thành quả đó vào những trận đấu chính thức.
    "Chẳng có trận đấu nào là dễ dàng cả, vì thế chúng tôi phải học cách làm quen với áp lực, thất bại hay đau đớn cho đến cuối cùng, đây sẽ là một mùa giải nhọc nhằn của chúng tôi", HLV 44 tuổi này trả lời trên Marca. Dải thiên hà còn 5 tháng khó khăn ở phía trước, trong cuộc đua tranh với Barcelona, Atletico Madrid ở La Liga, và rất có thể là chính những đội bóng này ở Champions League hay Cúp nhà Vua trong thời gian tới.  Nhưng rõ ràng, Zinedine Zidane luôn có cách để giải quyết êm thấm mọi vấn đề nảy sinh, theo một cách nào đó khác thường.
    Thật vô lý nếu khẳng định rằng, cứ đá thế này với vận may luôn song hành một cách kì diệu, Real Madrid sẽ vô địch mọi giải đấu cho đến ngày cuối cùng của tháng 5 năm sau. Nhưng có lẽ cũng không là quá mơ mộng hão huyền với các Madridista, những người có niềm tin rằng với Zidane, Dải thiên hà có thể giành được mọi danh hiệu vào cuối mùa.
    Trần Dũng 
    Thể thao & Văn hóa
    1 Zinedine Zidane là người đầu tiên trong lịch sử Real Madrid giành được cả Cúp liên địa và FIFA World Cup Club.
    4 Ronaldo đang là cầu thủ ghi được nhiều bàn nhất cho Dải thiên hà ở FIFA World Cup Club với 4 bàn thắng, xếp trên Benzema và Anelka (có cùng 3 bàn). 
    37 Real Madrid đã kết thúc năm 2016 với chuỗi trận bất bại kéo dài lên con số 37, sau khi giành thêm hai chiến thắng ở FIFA Club World Cup.

    Trên bãi biển, một anh chàng nhút nhát hỏi một gã tán gái sành sỏi xem có mẹo gì không để “cưa đổ” các cô gái.


    - Có chứ - gã nọ nói - Cậu hãy nhét một củ khai lang thật to vào trong quần bơi của cậu rồi ưỡn ngực ra thong thả đi trên bãi biển.
    2 giờ sau anh chàng nhút nhát mặt ỉu xìu quay lại bảo gã nọ:
    - Tôi đã đi 6 vòng trên bãi biển mà chẳng ăn thua gì cả!
    - Tất nhiên rồi! – gã nọ nhìn anh chàng và kêu lên – Cái củ khoai kia, cậu phải nhét ở đằng trước, chứ không phải đằng sau!

    😤


    Truyện cấm trẻ em

    mẹo gì để “cưa đổ” các cô gái ?

    DAVID NGUYEN  |  at  11:51:00 AM

    Trên bãi biển, một anh chàng nhút nhát hỏi một gã tán gái sành sỏi xem có mẹo gì không để “cưa đổ” các cô gái.


    - Có chứ - gã nọ nói - Cậu hãy nhét một củ khai lang thật to vào trong quần bơi của cậu rồi ưỡn ngực ra thong thả đi trên bãi biển.
    2 giờ sau anh chàng nhút nhát mặt ỉu xìu quay lại bảo gã nọ:
    - Tôi đã đi 6 vòng trên bãi biển mà chẳng ăn thua gì cả!
    - Tất nhiên rồi! – gã nọ nhìn anh chàng và kêu lên – Cái củ khoai kia, cậu phải nhét ở đằng trước, chứ không phải đằng sau!

    😤


    Cậu con trai hỏi mẹ: "Thịt người có ngon không hả mẹ?"
    - Không ai ăn thịt người bao giờ. Thịt người tanh lắm, kinh lắm. Ăn thịt người là dã man con ạ. - Người mẹ trả lời.

    Cậu con trai ngơ ngác thanh minh:
    - Thế tại sao sáng nay, khi thấy một cô mặc váy ngắn đi qua cửa bố lại bảo: "Trông ngon thế"!
    - !!!!!!




    Truyện cấm trẻ em

    Trông ngon thế

    DAVID NGUYEN  |  at  11:49:00 AM

    Cậu con trai hỏi mẹ: "Thịt người có ngon không hả mẹ?"
    - Không ai ăn thịt người bao giờ. Thịt người tanh lắm, kinh lắm. Ăn thịt người là dã man con ạ. - Người mẹ trả lời.

    Cậu con trai ngơ ngác thanh minh:
    - Thế tại sao sáng nay, khi thấy một cô mặc váy ngắn đi qua cửa bố lại bảo: "Trông ngon thế"!
    - !!!!!!




    Trận thắng Crystal Palace vào hôm thứ Bảy 17/12 giúp Chelsea gia tăng cách biệt 9 điểm ở ngôi đầu bảng Premier League, còn HLV Conte đang được đánh giá là 'Người đặc biệt' mới của đội bóng áo Xanh thành London.
    Không khó để nhận thấy, Conte đã khai thác và tận dụng thành công khả năng của Diego Costa và Eden Hazard, là hai cầu thủ thi đấu mờ nhạt ở mùa trước, đồng thời đang áp dụng kỹ năng quản lý con người rất hiệu quả với các cầu thủ khác của Chelsea.











    Conte có cách tiếp cận 'nghiêm khắc nhưng công bằng' với cầu thủ, phù hợp với khía cạnh chuyên môn của đội bóng. Ví dụ như với Costa, Conte khẳng định phong cách thi đấu có phần 'hùng hổ' của cầu thủ này không có hại, nhưng nhắc nhở tiền đạo của mình thay vì 'hùng hổ' để bị thẻ phạt thì nên tập trung vào việc tạo nên hiệu quả về thành tích. Thực tế là Costa đã đáp ứng đúng với mong mỏi của HLV và đang thi đấu với phong độ rất tốt.
    Bên cạnh đó còn những yếu tố khác, nhưng quan trọng nhất vẫn là hệ thống 3-4-3 mà Conte áp dụng rất thành công cho Chelsea.
    Các chuyên gia bóng đá cho rằng với lối vận hành và phong độ đang thể hiện, Chelsea là đội bóng không có điểm yếu.
    Nhận định trong chương trình Match of the Day, chuyên gia Danny Murphy nói: "Tôi không thể tìm được khâu nào của Chelsea có vấn đề." Những bình luận viên khác thì cho rằng sự vận hành trơn tru của đội hình chiến thuật Chelsea hiện nay là một 'tin vui cho người hâm mộ nhưng cũng là sự lo ngại cho các đội bóng khác'.

    'Thợ may hoàn hảo'

    Sau sự khởi đầu khá chậm và thậm chí có tin đồn Conte sẽ bị sa thải, mọi thứ bỗng thay đổi hoàn toàn khi HLV người Ý từ bỏ hệ thống phòng ngự bốn người và thay vào đó là bộ ba David Luiz, Cesar Azpilicueta và Gary Cahill, nhìn có vẻ không chắc chắn, nhưng trên thực tế không cần phải nói thêm vì kết quả đã nói thay cho mọi nhận định.
    Nói về sự kiện này, phóng viên Niall McVeigh của tờ The Guardian cho biết: "Chỉ trong vòng hai tuần lễ, Antonio Conte đã dẹp tan những đồn thổi về chuyện bị sa thải và thay vào đó là giải thưởng 'HLV của Tháng' trên kệ tủ của mình."
    Ai cản nổi Chelsea
    Chelsea ém vụ lạm dụng tình dục
    Về phần mình, sau khi thay đổi hệ thống phòng ngự với ba hậu vệ, đồng thời khai thác rất tốt vai trò hai cầu thủ biên, đều là những tiền vệ tấn công như Marcos Alonso và Victor Moses, Antonio Conte nói: "HLV cũng như một thợ may vậy và có nhiệm vụ tìm kiếm sự vừa vặn hoàn hảo cho đội bóng."
    "Tôi đã từng tìm áp dụng nhiều giải pháp khác, trước khi quyết định thay đổi sơ đồ thi đấu, nhưng quan trọng nhất vẫn là tinh thần của cầu thủ. Họ phải ủng hộ HLV, nếu không thì cũng vô ích."

    'Người đặc biệt mới'


    Nếu khi mới lên nắm Chelsea vào năm 2004, HLV Mourinho tuyên bố mình là 'Người đặc biệt' và thực tế chứng minh qua kết quả, là chức vô địch Premier League, thì hiện nay, gán ghép mỹ từ 'Người đặc biệt mới" cho Antonio Conte là còn quá sớm, nhưng cũng không có gì không hợp lý.
    Không phải nhẫu nhiên mà các chuyên gia, nhà bình luận và phóng viên ca ngợi HLV Conte, mà họ dựa trên thực tế là cũng với đội hình, con người này, đúng một năm trước 'Người đặc biệt' Mourinho bị sa thải và mọi chuyện đang khác đi với xu hướng tốt dần lên do công của HLV người Ý.
    Nói cách khác, HLV Conte đang vực dậy và khai thác được những cái tốt nhất của Chelsea mà 'Người đặc biệt' Mourinho không làm được, vậy tại sao Conte không thể là 'Người đặc biệt mới' ? Câu trả lời là hoàn toàn có thể được, và sẽ hoàn hảo hơn nếu Chelsea vô địch mùa này.
    Nhận định về khả năng vô địch của Chelsea, cựu cầu thủ nay là chuyên gia phân tích của kênh thể thao BBC, Jermaine Jenas nói: "Họ đang là đội bóng chiếm ưu thế và có tiềm năng nhất trong việc giành chức vô địch. Liverpool đang cố gắng đeo bám nhưng lại có vấn đề nơi hàng phòng ngự."
    Còn chuyên gia Danny Murphy thận trọng hơn khi cho rằng: "Nếu mọi cầu thủ của Chelsea không gặp vấn đề về chấn thương, chắc chắn họ là đội có khả năng vô địch nhiều nhất."










    BÌNH LUẬN BÓNG ĐÁ

    Chelsea có 'Người đặc biệt' mới

    DAVID NGUYEN  |  at  11:39:00 AM

    Trận thắng Crystal Palace vào hôm thứ Bảy 17/12 giúp Chelsea gia tăng cách biệt 9 điểm ở ngôi đầu bảng Premier League, còn HLV Conte đang được đánh giá là 'Người đặc biệt' mới của đội bóng áo Xanh thành London.
    Không khó để nhận thấy, Conte đã khai thác và tận dụng thành công khả năng của Diego Costa và Eden Hazard, là hai cầu thủ thi đấu mờ nhạt ở mùa trước, đồng thời đang áp dụng kỹ năng quản lý con người rất hiệu quả với các cầu thủ khác của Chelsea.











    Conte có cách tiếp cận 'nghiêm khắc nhưng công bằng' với cầu thủ, phù hợp với khía cạnh chuyên môn của đội bóng. Ví dụ như với Costa, Conte khẳng định phong cách thi đấu có phần 'hùng hổ' của cầu thủ này không có hại, nhưng nhắc nhở tiền đạo của mình thay vì 'hùng hổ' để bị thẻ phạt thì nên tập trung vào việc tạo nên hiệu quả về thành tích. Thực tế là Costa đã đáp ứng đúng với mong mỏi của HLV và đang thi đấu với phong độ rất tốt.
    Bên cạnh đó còn những yếu tố khác, nhưng quan trọng nhất vẫn là hệ thống 3-4-3 mà Conte áp dụng rất thành công cho Chelsea.
    Các chuyên gia bóng đá cho rằng với lối vận hành và phong độ đang thể hiện, Chelsea là đội bóng không có điểm yếu.
    Nhận định trong chương trình Match of the Day, chuyên gia Danny Murphy nói: "Tôi không thể tìm được khâu nào của Chelsea có vấn đề." Những bình luận viên khác thì cho rằng sự vận hành trơn tru của đội hình chiến thuật Chelsea hiện nay là một 'tin vui cho người hâm mộ nhưng cũng là sự lo ngại cho các đội bóng khác'.

    'Thợ may hoàn hảo'

    Sau sự khởi đầu khá chậm và thậm chí có tin đồn Conte sẽ bị sa thải, mọi thứ bỗng thay đổi hoàn toàn khi HLV người Ý từ bỏ hệ thống phòng ngự bốn người và thay vào đó là bộ ba David Luiz, Cesar Azpilicueta và Gary Cahill, nhìn có vẻ không chắc chắn, nhưng trên thực tế không cần phải nói thêm vì kết quả đã nói thay cho mọi nhận định.
    Nói về sự kiện này, phóng viên Niall McVeigh của tờ The Guardian cho biết: "Chỉ trong vòng hai tuần lễ, Antonio Conte đã dẹp tan những đồn thổi về chuyện bị sa thải và thay vào đó là giải thưởng 'HLV của Tháng' trên kệ tủ của mình."
    Ai cản nổi Chelsea
    Chelsea ém vụ lạm dụng tình dục
    Về phần mình, sau khi thay đổi hệ thống phòng ngự với ba hậu vệ, đồng thời khai thác rất tốt vai trò hai cầu thủ biên, đều là những tiền vệ tấn công như Marcos Alonso và Victor Moses, Antonio Conte nói: "HLV cũng như một thợ may vậy và có nhiệm vụ tìm kiếm sự vừa vặn hoàn hảo cho đội bóng."
    "Tôi đã từng tìm áp dụng nhiều giải pháp khác, trước khi quyết định thay đổi sơ đồ thi đấu, nhưng quan trọng nhất vẫn là tinh thần của cầu thủ. Họ phải ủng hộ HLV, nếu không thì cũng vô ích."

    'Người đặc biệt mới'


    Nếu khi mới lên nắm Chelsea vào năm 2004, HLV Mourinho tuyên bố mình là 'Người đặc biệt' và thực tế chứng minh qua kết quả, là chức vô địch Premier League, thì hiện nay, gán ghép mỹ từ 'Người đặc biệt mới" cho Antonio Conte là còn quá sớm, nhưng cũng không có gì không hợp lý.
    Không phải nhẫu nhiên mà các chuyên gia, nhà bình luận và phóng viên ca ngợi HLV Conte, mà họ dựa trên thực tế là cũng với đội hình, con người này, đúng một năm trước 'Người đặc biệt' Mourinho bị sa thải và mọi chuyện đang khác đi với xu hướng tốt dần lên do công của HLV người Ý.
    Nói cách khác, HLV Conte đang vực dậy và khai thác được những cái tốt nhất của Chelsea mà 'Người đặc biệt' Mourinho không làm được, vậy tại sao Conte không thể là 'Người đặc biệt mới' ? Câu trả lời là hoàn toàn có thể được, và sẽ hoàn hảo hơn nếu Chelsea vô địch mùa này.
    Nhận định về khả năng vô địch của Chelsea, cựu cầu thủ nay là chuyên gia phân tích của kênh thể thao BBC, Jermaine Jenas nói: "Họ đang là đội bóng chiếm ưu thế và có tiềm năng nhất trong việc giành chức vô địch. Liverpool đang cố gắng đeo bám nhưng lại có vấn đề nơi hàng phòng ngự."
    Còn chuyên gia Danny Murphy thận trọng hơn khi cho rằng: "Nếu mọi cầu thủ của Chelsea không gặp vấn đề về chấn thương, chắc chắn họ là đội có khả năng vô địch nhiều nhất."










    Ở lần chạm mặt đầu tiên tại đấu trường Premier League, Arsene Wenger tiếp tục chịu khuất phục trước người đồng nghiệp trẻ Pep Guardiola, trong một trận cầu 6 điểm có tính chất quan trọng cho cuộc đua vô địch.

    Arsenal nên trở về với mục tiêu top 4
    Chuỗi 14 trận bất bại liên tiếp từ vòng 2 đến vòng 15 của Arsenal đã không còn để lại bất cứ dư âm nào sau thất bại giữa tuần trước Everton và vừa qua là trận thua 1-2 trên sân Etihad của Man City.
    Thoáng nghĩ, đó là một sự bất công cho Pháo thủ, nhưng trên thực tế, chẳng có một nỗi oan ức nào ở đây cho thầy trò Wenger cả.
    Có chăng, bộ mặt thực sự của Arsenal bằng cách nào đó được chính họ và cả các đối thủ che giấu quá tốt suốt ngần ấy thời gian trước khi bị lột tả bởi Everton và Man City.
    Tất cả những điểm yếu cố hữu khiến Arsenal trắng tay tại giải Ngoại hạng đều được họ phơi bày trong 2 trận vừa qua: tâm lý cầu thủ, phong độ phập phù của các trụ cột và sự bảo thủ của huấn luyện viên Wenger.
    Trước Man City, Arsenal đã có thời cơ để tạo nên một chiến thắng có thể là bước ngoặt dẫn họ tới thành công cuối mùa khi Walcott sớm có bàn mở tỉ số.
    Nhưng đó cũng chính là điểm sáng hiếm hoi của Pháo thủ khi sau đó họ gần như bị cuốn hoàn toàn vào guồng quay mà Guardiola và Man City tạo nên.
    Trong một ngày các trụ cột Ozil và Sanchez chỉ là cái bóng của chính mình, huấn luyện viên Wenger vẫn cho thấy chính ông chứ không ai khác là điểm yếu lớn nhất của Arsenal hiện tại.
    Tung một tiền vệ tấn công là Chamberlain vàò sân khi tỉ số đang là 1-1, sau đó lại rút cầu thủ này ra và thế bằng một tiền vệ trung tâm là Elneny khi đội bị dẫn 2-1.
    Không ai có thể hiểu cho tính toán của Giáo sư, ông vẫn thường xuyên đánh đố người xem như vậy suốt nhiều năm qua và có thể cả vài ba năm nữa nếu ban lãnh đạo Arsenal tiếp tục thờ ơ.
    Man City thắng nhưng vẫn lắm nỗi lo
    Không thể phủ nhận chiến thắng trước Arsenal có ý nghĩa vô cùng quan trọng với thầy trò Guardiola, nhất là khi họ đã thắng trong một trận cầu 6 điểm.
    Tuy nhiên, hầu hết những vấn đề của Man City được chỉ ra trước trận với Arsenal thì sau trận vẫn còn đó.
    Ở hàng phòng ngự, Guardiola cuối cùng đã chịu cho Stones lên ghế dự bị sau liên tiếp những màn trình diễn tệ hại nhưng người thay thế là Kolarov cũng có màn thể hiện không khá hơn là bao.

    Trên mặt trận tấn công, sự vắng mặt của Aguero tiếp tục là bài toán khó.
    Image copyrightGuardiola đã bố trí một sơ đồ không tiền đạo thực thụ nào trong trận với Arsenal, thay vào đó, những Bruyne, Sterling hay cả Silva luân phiên nhau đóng vai trò của một tiền đạo ảo.

    Một trong 3 người, Sterling đã ghi bàn quyết định, nhưng không thể nói rằng Man City đã có một trận đấu hiệu quả.
    Trước Arsenal, Man City vẫn cầm bóng vượt trội với hơn 60%, nhưng vấn đề lớn của họ trong những trận đấu không Aguero là thiếu ý tưởng trong tấn công.
    Aguero tất nhiên sẽ sớm trở lại nhưng rõ ràng một người như Guardiola không bao giờ chấp nhận đội bóng mình phụ thuộc hoàn toàn vào một cá nhân (trừ Messi).
    Nhất là trong bối cảnh giải mới trải qua 17 vòng nhưng Aguero đã vắng tới 7 trận vì thẻ phạt.
    Trừ Chelsea, Man United đang ổn định nhất Premier League
    Man United đang trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết dưới triều đại Mourinho, người có vẻ đang đi đúng hướng hòng tìm lối thoát cho cơn khủng hoảng thời hậu Ferguson của Quỷ đỏ.
    Điều quan trọng với Man United lúc này là họ đã biết cách chiến thắng theo phong cách "Người đặc biệt" thay vì những trận hòa tức tưởi trước đó.
    Chơi phòng ngự chủ động, chắc chắn ở phần sân nhà và kết liễu đối thủ ở những thời khắc quan trọng với hai điểm nổ mang tên Pogba và Ibrahimovich.
    Một điều tưởng chừng như đơn giản nhưng phải mất một khoảng thời gian tương đối dài, Man United của Mourinho mới làm được.
    Dẫu sao, muộn còn hơn không và Man Unted lúc này đã áp sát top 4 với chỉ 4 điểm kém Arsenal.
    Đe dọa vị trí đầu bảng của Chelsea e là điều bất khả thi, nhưng một vị trí trong top 4 là điều mà nửa đỏ thành Man tràn trề hi vọng vào lúc này.


    BÌNH LUẬN BÓNG ĐÁ

    Pep Guardiola gieo sầu cho Arsene Wenger

    DAVID NGUYEN  |  at  11:38:00 AM

    Ở lần chạm mặt đầu tiên tại đấu trường Premier League, Arsene Wenger tiếp tục chịu khuất phục trước người đồng nghiệp trẻ Pep Guardiola, trong một trận cầu 6 điểm có tính chất quan trọng cho cuộc đua vô địch.

    Arsenal nên trở về với mục tiêu top 4
    Chuỗi 14 trận bất bại liên tiếp từ vòng 2 đến vòng 15 của Arsenal đã không còn để lại bất cứ dư âm nào sau thất bại giữa tuần trước Everton và vừa qua là trận thua 1-2 trên sân Etihad của Man City.
    Thoáng nghĩ, đó là một sự bất công cho Pháo thủ, nhưng trên thực tế, chẳng có một nỗi oan ức nào ở đây cho thầy trò Wenger cả.
    Có chăng, bộ mặt thực sự của Arsenal bằng cách nào đó được chính họ và cả các đối thủ che giấu quá tốt suốt ngần ấy thời gian trước khi bị lột tả bởi Everton và Man City.
    Tất cả những điểm yếu cố hữu khiến Arsenal trắng tay tại giải Ngoại hạng đều được họ phơi bày trong 2 trận vừa qua: tâm lý cầu thủ, phong độ phập phù của các trụ cột và sự bảo thủ của huấn luyện viên Wenger.
    Trước Man City, Arsenal đã có thời cơ để tạo nên một chiến thắng có thể là bước ngoặt dẫn họ tới thành công cuối mùa khi Walcott sớm có bàn mở tỉ số.
    Nhưng đó cũng chính là điểm sáng hiếm hoi của Pháo thủ khi sau đó họ gần như bị cuốn hoàn toàn vào guồng quay mà Guardiola và Man City tạo nên.
    Trong một ngày các trụ cột Ozil và Sanchez chỉ là cái bóng của chính mình, huấn luyện viên Wenger vẫn cho thấy chính ông chứ không ai khác là điểm yếu lớn nhất của Arsenal hiện tại.
    Tung một tiền vệ tấn công là Chamberlain vàò sân khi tỉ số đang là 1-1, sau đó lại rút cầu thủ này ra và thế bằng một tiền vệ trung tâm là Elneny khi đội bị dẫn 2-1.
    Không ai có thể hiểu cho tính toán của Giáo sư, ông vẫn thường xuyên đánh đố người xem như vậy suốt nhiều năm qua và có thể cả vài ba năm nữa nếu ban lãnh đạo Arsenal tiếp tục thờ ơ.
    Man City thắng nhưng vẫn lắm nỗi lo
    Không thể phủ nhận chiến thắng trước Arsenal có ý nghĩa vô cùng quan trọng với thầy trò Guardiola, nhất là khi họ đã thắng trong một trận cầu 6 điểm.
    Tuy nhiên, hầu hết những vấn đề của Man City được chỉ ra trước trận với Arsenal thì sau trận vẫn còn đó.
    Ở hàng phòng ngự, Guardiola cuối cùng đã chịu cho Stones lên ghế dự bị sau liên tiếp những màn trình diễn tệ hại nhưng người thay thế là Kolarov cũng có màn thể hiện không khá hơn là bao.

    Trên mặt trận tấn công, sự vắng mặt của Aguero tiếp tục là bài toán khó.
    Image copyrightGuardiola đã bố trí một sơ đồ không tiền đạo thực thụ nào trong trận với Arsenal, thay vào đó, những Bruyne, Sterling hay cả Silva luân phiên nhau đóng vai trò của một tiền đạo ảo.

    Một trong 3 người, Sterling đã ghi bàn quyết định, nhưng không thể nói rằng Man City đã có một trận đấu hiệu quả.
    Trước Arsenal, Man City vẫn cầm bóng vượt trội với hơn 60%, nhưng vấn đề lớn của họ trong những trận đấu không Aguero là thiếu ý tưởng trong tấn công.
    Aguero tất nhiên sẽ sớm trở lại nhưng rõ ràng một người như Guardiola không bao giờ chấp nhận đội bóng mình phụ thuộc hoàn toàn vào một cá nhân (trừ Messi).
    Nhất là trong bối cảnh giải mới trải qua 17 vòng nhưng Aguero đã vắng tới 7 trận vì thẻ phạt.
    Trừ Chelsea, Man United đang ổn định nhất Premier League
    Man United đang trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết dưới triều đại Mourinho, người có vẻ đang đi đúng hướng hòng tìm lối thoát cho cơn khủng hoảng thời hậu Ferguson của Quỷ đỏ.
    Điều quan trọng với Man United lúc này là họ đã biết cách chiến thắng theo phong cách "Người đặc biệt" thay vì những trận hòa tức tưởi trước đó.
    Chơi phòng ngự chủ động, chắc chắn ở phần sân nhà và kết liễu đối thủ ở những thời khắc quan trọng với hai điểm nổ mang tên Pogba và Ibrahimovich.
    Một điều tưởng chừng như đơn giản nhưng phải mất một khoảng thời gian tương đối dài, Man United của Mourinho mới làm được.
    Dẫu sao, muộn còn hơn không và Man Unted lúc này đã áp sát top 4 với chỉ 4 điểm kém Arsenal.
    Đe dọa vị trí đầu bảng của Chelsea e là điều bất khả thi, nhưng một vị trí trong top 4 là điều mà nửa đỏ thành Man tràn trề hi vọng vào lúc này.


    General

    Liên hệ . tien3939@gmail.com ..