Cả Pep và Hart đều... có lý

· 1 comments

(Thethaovanhoa.vn) - “Tôi là người ra quyết định. Có quyết định hay, có quyết định tồi, nhưng tôi cố gắng làm sao trung thực với chính lòng mình nhất”, Pep giãi bày, sau khi ông tạo nên ồn ào bằng cách gạt bỏ Hart, thủ thành chính thức của tuyển Anh, người mà không ai nghĩ rằng sẽ bị mất suất bắt chính khi Guardiola đến nhận nhiệm vụ ở Etihad.



1. Nhưng Pep cũng nói rất cứng rắn, về Hart, rằng “Joe giờ này vẫn là người của Man City thế nên nếu được yêu cầu phải ra sân, cậu ấy vẫn phải ra sân”. Hàm ý trong câu nói đó của Pep quá rõ. Nó là một thông điệp, Hart thích đi thì đi. Còn nếu anh ở lại, bảo chơi thì chơi, bảo nghỉ thì nghỉ, cấm lèo nhèo.
Xác lập quyền lực khi nhận vị trí lãnh đạo ở một tổ chức mới mẻ là điều mà một nhà quản lý cần phải làm. Và trong quá trình xác lập quyền lực ấy, thanh trừng, dằn mặt những “ma cũ” tỏ vẻ “thái độ” là việc cần làm gấp. Song song đó, xây dựng một ê kíp riêng cho mình, tuân thủ mình, đồng chí hướng với mình và sẵn lòng phục vụ mình cũng là việc cần làm gấp không kém. Pep tiến hành điều đó bằng cách mua Nolito, mua Stones, mua Bravo và xử lý Joe Hart. Cái lý của ông nằm ở đó. Trách ông rất khó bởi nếu trách ông, chúng ta phải trách tất cả các HLV. Mourinho xử lý với Schweinsteiger như thế nào; Klopp giải quyết Sakho ra sao, chẳng phải là cũng tương đồng như Pep đang làm ư?
2. Nhưng Pep có lý của Pep thì Hart có lý của Hart. Hart không phải thủ thành kém cỏi. Hart chưa hề mắc lỗi. Người ta bảo rằng Hart không được lòng Pep vì Hart không phải dạng thủ thành biết chơi chân tốt (kiểu sweeper – keeper) nhưng nên nhớ rằng Pep cũng chỉ mới làm việc với kiểu thủ thành ấy 3 năm nay, khi ông làm việc với Neuer ở Bayern Munich. Trước đây, khi làm nên tên tuổi cùng Barca, Pep thực tế chẳng có thích thú gì với một dạng thủ thành như thế cả. Thế nên, đòi hỏi của ông đối với Hart là không có lý.
Hart cũng có quyền đòi hỏi sự “trung thực” mà Pep đã nhắc tới. Trung thực là gì? Là phải chỉ rõ ra Hart dở chỗ nào, không phù hợp với Pep ở chỗ nào, có thể gây tổn thương cho hàng thủ Man City ra sao. Mà Pep thì quá nổi tiếng với trò “im ỉm” khi cần đối diện các cầu thủ ngôi sao. Cách Pep “không nói gì” với Ibra và Henry ở thời cầm quân tại Barca đủ nói lên tất cả. Pep sợ đối thoại, nhất là khi ông có những quyết định mà người khác cảm thấy nó phi lý. Thế nên, cái lý của Hart nằm ở chỗ nếu Pep cảm thấy mình quyết định hợp lý, ông phải chứng minh, phải nói ra cái lý lẽ của mình một cách thuyết phục nhất.
“A good Hart is Hard to find” (Một thủ thành tốt như Hart rất khó kiếm) chính là biểu ngữ các CĐV Man City chăng lên trên khán đài ở trận lượt về sơ loại Champions League  vừa rồi. “Đừng bán Hart. Ủng hộ Joe Hart”, những CĐV ấy cũng hát vang điều đó. Họ đã kêu gọi nhau cùng đứng lên nếu yêu mến Hart. Và đó là thông điệp cụ thể nhất để Pep nhận thấy đối với Man City Hart có giá trị như thế nào.
3. “Tôi biết anh ấy là một huyền thoại của CLB. Tôi biết anh ấy là một trong những lý do để CLB có được ngày hôm nay”, Pep đã nói thế về Hart, sau khi ông chứng kiến những gì trên khán đài Etihad. Và CĐV có lý của CĐV. Họ có thể đón chào một chuyên gia cự phách đến để tạo dựng sức mạnh cho CLB nhưng họ sẽ không chấp nhận một người dù giỏi đến mấy nhưng lại có dấu hiệu vi phạm các biểu tượng mang tính nền tảng của đội bóng. Bởi vậy, trước khi Pep tới, báo chí Anh từng giật cái tít khá hay “Hãy nâng cấp CLB chứ đừng cách mạng nó”.
CĐV Man City “tiễn” Hart rất tình cảm. Điều đó khiến chúng ta liên tưởng tới cảnh họ nhạt nhẽo trong đêm cuối của Pellegrini như thế nào. Và CĐV có lý của CĐV. Pep nên nhớ, loại bỏ Hart thì phải mang lại thành tích nổi bật. Nhược bằng không, ông có thể sẽ là một Pellegrini khác.

Hà Quang Minh
Thể thao & Văn hóa

Mourinho, Pep & Conte riêng một góc trời

· 1 comments

Chỉ sau vỏn vẹn 2 vòng đấu, bằng tài năng và sự chuẩn bị rất kỹ càng cho mùa bóng mới, 3 “siêu thuyền trưởng” Mourinho, Guardiola và Conte đã đưa 3 “chiến mã” Man United, Man City, Chelsea ra riêng một góc trời. Cuộc đua tới ngai vàng nhiều khả năng sẽ sớm được khoanh vùng cho riêng 3 chú ngựa thiện chiến này.

THẠCH LONG
Theo nhận định của giới chuyên môn Anh trước thời điểm mùa bóng khởi tranh, có tới 7 ứng viên cho cuộc đua tới ngai vàng Premier League mùa này. Tuy nhiên, chỉ sau 2 vòng đấu, mọi chuyện trở nên rõ ràng hơn rất nhiều. 

Số lượng ứng viên thật sự có tiềm lực theo đuổi cuộc marathon Premier League tới tận phút chót có lẽ chỉ là Man United, Man City và Chelsea - 3 đại gia được dẫn dắt bởi 3 siêu HLV rất giỏi trong những cuộc chạy đua đường dài, và cách họ thể hiện sau 2 vòng đấu cũng đã phần nào xác tín niềm tin này.



Trong khi Arsene Wenger dường như đang tự đào thải Arsenal khỏi dòng chảy gấp gáp của Premier League bằng việc mang tới mùa bóng mới một gương mặt và lối chơi cũ kỹ, Juergen Klopp vẫn chưa thoát khỏi căn bệnh đá hay những trận đấu lớn và đá dở trước những đối thủ nhỏ, Claudio Ranieri có lẽ đã hết phép với Leicester thì Jose Mourinho, Pep Guardiola và Antonio Conte đã thật sự chứng minh được tài năng và sự chuẩn bị rất kỹ càng cho một chiến lược dài hơi.

Lối chơi mà Mourinho mang tới Man United tuy không có sự khác biệt lớn so với những gì ông đã thể hiện trong quá khứ, nhưng Người đặc biệt lại tỏ ra cực kỳ chính xác trong khâu mua người. Tất cả các tân binh Mourinho mang về mùa Hè này đều đã tạo dựng được chỗ đứng, không chỉ trong tập thể Man United, mà còn là cả Premier League. 

Zlatan Ibrahimovic ghi 3 bàn sau 2 trận, Paul Pogba có màn trình diễn ở đẳng cấp cao hơn hẳn mặt bằng chung của giải đấu, Eric Bailly xuất sắc không ngờ và ngay cả Henrikh Mkhitaryan dù xuất hiện chớp nhoáng trong trận đấu với Southampton, cũng đã cho thấy rất nhiều tiềm năng phát triển.


CUỘC CHIẾN CỦA PEP, MOURINHO VÀ CONTE

Pep Guardiola thì thể hiện được sự kỳ công tìm hiểu về Premier League, dù chỉ là lính mới. Sau 2 trận đấu, tất cả những thay đổi về con người và chiến thuật của Pep tại Man City đều phát huy tác dụng. 

Đỉnh cao chính là màn trình diễn trước Stoke tối thứ Bảy vừa qua. Khi thế trận đang diễn ra không có gì nổi trội, Pep tung Iheanacho và Nolito vào sân, sử dụng Sterling ở vị trí mới và lập tức đột biến xuất hiện. Iheanacho chính là cầu thủ đã kiến tạo cho Nolito ghi bàn, và Sterling sau khi được đẩy sang cánh phải cũng đã thực hiện đường chuyền quyết định để Noltio ấn định thắng lợi 4-1.

Tương tự Pep, Antonio Conte không hổ danh là một chiến lược gia lão luyện khi thực hiện 2 sự thay đổi người trong trận đấu với Watford (Batshuayi và Fabregas) và cả hai cầu thủ này đều lập tức tỏa sáng giúp Chelsea lội ngược dòng.

Mourinho, Pep và Conte – họ không chỉ là 3/4 HLV toàn thắng cả hai trận mở màn Premier League (cùng với Mike Phelan của Hull), họ còn đang chứng minh được mình ở đẳng cấp hoàn toàn khác so với những chiến lược gia còn lại. Đó là đẳng cấp của những nhà leo núi chuyên nghiệp.

Trong các cuộc đua của Premier League mùa này, có lẽ màn marathon tới ngai vàng đang chứng kiến xu thế tách tốp sớm hơn cả. Dĩ nhiên là chưa thể khẳng định Man United, Man City và Chelsea mạnh hơn hoàn toàn phần còn lại, nhưng với những “siêu thuyền trưởng” trong cabin, đường tới đỉnh vinh quang của 3 ông lớn này chắc chắn sáng sủa hơn toàn bộ phần còn lại.


Nhà cái tách riêng 3 ông lớn

Chỉ sau 2 vòng đấu, các nhà cái lớn đã đồng loạt điều chỉnh tỷ lệ cược cho chức vô địch Premier League mùa này. Nhìn vào tỷ lệ có thể nhận thấy rõ là Man City, Man United và Chelsea đang ở “riêng một chợ” so với các đối thủ còn lại.

Tỷ lệ vô địch của 5 ứng viên hàng đầu
Man City: 13/8
Man United: 3/1
Chelsea: 5/1
Arsenal: 11/1
Liverpool: 12/1
(*) Đặt 8 ăn 13 theo Bet365

Pep Guardiola chạy marathon giỏi nhất 

Nếu chỉ tính riêng thành tích tại giải VĐQG (trừ đi Champions League và các cúp quốc nội), tỷ lệ thắng của Pep Guardiola đang là cao nhất so với Jose Mourinho và Antonio Conte. Thành tích thắng 78% số trận đấu tại giải VĐQG cho thấy rõ Guardiola chạy đua đường dài tốt hơn hai đồng nghiệp nói trên. 

Tỷ lệ thắng tại giải VĐQG của 3 HLV
Pep Guardiola: 78%
Antonio Conte:   72,7%
Jose Mourinho:  72,5%
(Tính từ thời điểm họ giành chức VĐ

Olympic Brazil vs Olympic Đan Mạch, 08h00 ngày 11/8: Brazil chắc thắng

· 2 comments

Có lẽ chính thi đấu với Đan Mạch lại dễ dàng hơn cho Brazil, bởi đội bóng Bắc Âu không quá thiên về phòng ngự như Iraq và Nam Phi. Chính Đan Mạch cũng từng gặp không ít khó khăn trước 2 đối thủ yếu hơn kể trên, họ chỉ có thể thắng Nam Phi 1-0 theo kiểu tình huống. Dù vậy Brazil không được chủ quan với khả năng không chiến rất tốt của các cầu thủ trẻ Đan Mạch. Cái đầu cao 1m90 của tiền đạo Brock-Madsen luôn là địa chỉ cho những quả tạt chuẩn xác từ hai cánh. Đó là vũ khí nguy hiểm nhất mà người Đan Mạch sở hữu tại giải này.



Neymar không ngại các hậu vệ to cao của Đan Mạch, bởi tiền đạo của Barca không chơi bóng bằng sức. Sở trường kỹ thuật của Neymar sẽ đem lại nhiều khó khăn cho các hậu vệ Đan Mạch. Chỉ cần một khoảnh khắc sơ hở của hàng thủ Bắc Âu, Neymar đã có thể làm nên khác biệt nhờ vào đẳng cấp vượt trội của anh. 

Brazil sẽ đi tiếp nếu giành chiến thắng, một cách để sửa chữa những sai lầm từng khiến họ chịu sự la ó dữ dội của chính các CĐV nhà. Vào lúc khó khăn và bị đe dọa, hãy tin vào bản năng sinh tồn của một nền bóng đá lớn. Neymar có thể tỏa sáng hoặc không, nhưng nên nhớ rằng ban tổ chức chắc chắn cũng không muốn đội chủ nhà Brazil bị loại sớm. 3 điểm sẽ thuộc về Neymar và đồng đội!

DỰ ĐOÁN: 4-0

SIÊU CÚP CHÂU ÂU : Sampaoli sẽ khiến Real lo sợ?

· 1 comments

Có quá nhiều thay đổi ở Sevilla sau khi Unai Emery ra đi. Jorge Sampaoli sẽ làm gì để tiếp tục duy trì ngọn lửa chiến thắng của Sevilla khi chính ông cũng đang bị cho là một canh bạc của BLĐ đội bóng xứ Andalucia?

Unai Emery đã ra đi. HLV người Tây Ban Nha đã dẫn dắt Sevilla tới 3 chức vô địch Europa League liên tiếp trước khi tìm đến thử thách mới mang tên PSG. Ever Banega, Kevin Gameiro và Grzegorz Krychowiak cũng đi nốt. Họ là 3 trụ cột của Sevilla ở hai mùa bóng vừa qua. Coke và Jose Antonio Reyes, những người có ảnh hưởng lớn nhất trong phòng thay đồ, không còn ở lại với Sanchez Pizjuan nữa. Nói một cách khác, Sevilla đã thay đổi quá nhiều ở mùa Hè này.
Quyết định chia tay của Emery để lại bài toán hóc búa cho BLĐ đội bóng thành Seville. Và bổ nhiệm Jorge Sampaoli được coi là bước đi mạo hiểm trong bối cảnh Sevilla quyết tâm duy trì ngọn lửa chiến thắng. Sampaoli chưa có kinh nghiệm làm việc ở châu Âu nên thách thức cho nhà cầm quân người Argentina ở Pizjuan là cực lớn.
Để lấp chỗ trống mà những trụ cột để lại, Sampaoli đã đề xuất lên BLĐ Sevilla tăng cường tới 9 tân binh. Điều đáng chú ý, có tới 5 cầu thủ đồng hương đã tới Sevilla cùng với Sampaoli ở mùa Hè này, gồm Franco Vazquez, Gabriel Mercado, Joaquin Correa, Luciano Vietto và Matias Kranevitter. Dự đoán, sẽ có thêm ít nhất 2 cái tên nữa sẽ gia nhập đội bóng xứ Andalucia trong những ngày cuối của thị trường chuyển nhượng.
Đổi thay hoàn toàn với Sampaoli?
HLV mới, con người mới sẽ dẫn theo sự thay đổi về lối chơi. Dưới thời Emery, Sevilla chơi phòng ngự phản công. Theo thống kê, họ luôn cầm bóng dưới 50% ở mỗi trận đấu. Điều này trái ngược với Sampaoli, người đã dẫn dắt Chile đến với chức vô địch Copa America 2015. Với nhà cầm quân 56 tuổi này, đội bóng của ông phải kiểm soát trận đấu với áp lực cao nhất và được duy trì liên tục trong suốt trận đấu.
“Mọi thứ đã thay đổi”, hậu vệ Daniel Carrico, người từng là trò cưng của Emery nói. “HLV mang tới triết lý bóng đá mới, phong cách mới và chúng tôi đang nỗ lực để thích nghi nhanh nhất có thể. Không còn nhiều thời gian nữa rồi”.
Trận tranh Siêu Cúp châu Âu với Real Madrid cũng có thể coi là phép thử đầu tiên cho Sevilla bởi sau đó ít ngày, họ còn bước vào 2 trận tranh Siêu Cúp Tây Ban Nha với Barcelona. Quá khó cho Sampaoli bởi ngay ở những trận đấu chính thức đầu tiên, ông đã phải đối đầu trước hai đội bóng quyền lực nhất của Tây Ban Nha.
“Về lý thuyết, lối chơi của chúng tôi là mạo hiểm bởi Real Madrid rất giỏi ở khâu chớp thời cơ khi mà các khoảng trống mở ra”, Sampaoli nói hôm thứ Sáu tuần trước. “Nhưng cũng cần phải nhấn mạnh rằng Madrid cũng luôn thắng những đội chỉ chơi phòng ngự phản công. Họ có thói quen kiểm soát trận đấu nhưng chúng tôi muốn họ phải rơi vào trạng thái khác hoàn toàn”.
Cái hay của Sevilla là họ đã thắng cả 6 trận giao hữu vừa qua. Đội quân của Sampaoli đang có được sự hưng phấn về mặt tinh thần dù tân HLV này đã liên tục có những thử nghiệm ở mọi vị trí. Không có dấu hiệu nào cho thấy sự choáng ngợp từ các cầu thủ với những thay đổi mà Sampaoli mang lại. Ngược lại, họ luôn nỗ lực để chứng minh rằng Sevilla vẫn ổn định ngay cả khi lối chơi của họ đã khác hoàn toàn.
Cho đến thời điểm này, vẫn tồn tại những hoài nghi về khả năng cầm quân của Sampaoli ở Sevilla. Nhưng BLĐ đội bóng tin rằng, tư duy chiến thuật, cách truyền lửa của nhà cầm quân 56 tuổi sẽ là cơ sở để đưa Sevilla đến với thành công. Niềm tin ấy sẽ là điểm tựa để Sampaoli thể hiện tài năng ngay trong mùa giải đầu tiên đến với giải đấu khắc nghiệt của châu Âu.
dự đoán : 2-2

Vĩnh biệt Milan của một thời tôi đã yêu...

· 1 comments

 Cậu hướng dẫn viên bảo tàng Milan chỉ vào một tờ báo đặt trong tủ kính của bảo tàng Milan và bảo, "đấy là trang đầu của nhật báo Gazzetta dello Sport số ra ngày hôm sau khi Milan đánh bại Barcelona 4-0. Là một Milanista, tôi vô cùng tự hào về điều ấy". Tôi bật cười khi nhìn khuôn mặt trẻ măng của cậu lúc ấy, và thầm nghĩ, "Cậu bé ơi, đêm Athens ấy, cậu cùng lắm mới chỉ 5 tuổi và chẳng hiểu gì về bóng đá. Tôi còn được xem trận đấu ấy trực tiếp nữa kìa"...



22 năm đã qua kể từ ngày ấy, và những ai đã chứng kiến trận đấu ấy trên tivi sẽ không bao giờ có thể quên. Không thể quên như những đêm không ngủ chứng kiến các chiến thắng đẹp đẽ và hoành tráng vào những năm 1989, 1990, 2003, 2007 và biết bao các đêm đăng quang nữa. Cái đêm tháng 5/1994 ấy, trước khi Milan đánh bại Barcelona hùng mạnh của Cruyff huyền thoại đến 4-0, Hà Nội đổ mưa to và Truyền hình Việt Nam chiếu phim Waterloo. Wellington đánh bại Napoleon và Milan hạ gục Barcelona. Còn gì đẹp hơn thế nữa.

Sống mãi những hồi ức Milan
Bây giờ, những kỉ niệm ấy vẫn còn đập mạnh trong lồng ngực các Milanista đã sống qua những ngày ấy. Đấy là những ngày mà truyền hình trực tiếp bóng đá trên tivi còn chưa nhiều đến mức bão hòa như bây giờ, những ngày mà các trang báo viết về thể thao được mong đợi hàng tuần để rồi nuốt lấy nuốt để từng dòng chữ ít ỏi được viết trong đó, từng cái tên được nhắc đến, và rồi cứ thế, chờ tuần này qua tuần khác, trong một tình yêu lớn dần lên qua từng câu chữ để nuôi trí tưởng tượng hơn là được nhìn thấy. Đấy là một tình yêu rất khó lí giải. Và Milan ập đến trong những năm tháng đó bằng những chiến thắng đến từ một lối đá tấn công không thuần chất Ý cổ điển ta từng nghe đến trước đó, bằng những ngôi sao mà tên họ và ảnh của họ được ta ghi đầy trong những cuốn sổ tay giờ đã sờn rách hoặc ố vàng, bằng nụ cười của một con người mà khi đến Milan đã biến nó thành một trong những đội bóng hay nhất mọi thời đại. 
Chiến thắng năm 1994 ấy, xét cho cùng, chỉ là một trong những trang sách hay nhất trong cuốn tiểu thuyết của 30 năm Milan Berlusconi, cũng như những thắng lợi khác nữa. Nhưng nó tạo nên Milan của thời hiện tại, mà tiếc thay, đã kết thúc khi Milan về tay người Trung Quốc, và Berlusconi bước vào lịch sử.

Chủ tịch Berlusconi và các chức vô địch mà AC Milan giành được
Cậu hướng dẫn viên tôi gặp trong một lần đến thăm bảo tàng Milan ấy có lẽ không được chứng kiến những năm tháng chiến thắng trước đó, vì lúc ấy cậu còn quá bé. Cậu biết đến và yêu Milan có lẽ vào những năm sau này, khi Berlusconi và Milan đang thoái trào. Và cũng có lẽ vì thế cậu và những người đang lớn lên trong thời đại internet và Facebook như cậu rất khó có thể hiểu được tình yêu cháy bỏng của những ai đã yêu Milan vào cái lúc đội bóng bắt đầu thời đại Berlusconi, cũng như những nỗi đau mà họ đã phải chịu đựng trong những năm qua. Và khi nỗi đau của cả các interista cộng lại nữa thì mọi điều trở nên vượt mức tưởng tượng. Trong 5 năm qua, Milan và Inter đã kém một mình Juventus 290 điểm ở Serie A, 157 cho Inter và 133 cho Milan. Các đội bóng của thành Milan trở thành những công trường thực sự, những bãi lầy, những thất vọng, những nỗi buồn lớn lao, và khi mọi chuyện vượt khỏi tầm tay, chỉ còn nỗi hoài niệm ở lại. Những người viết sử Inter sẽ viết về một Inter trước Moratti và sau Moratti. Tương tự như thế về Milan trước Berlusconi và sau Berlusconi, như Công lịch chia ra trước và sau Công nguyên, khi trước Chúa và sau Chúa. Chúa của Inter. Chúa của Milan. Chúa của calcio.
Người đã từng tuyên bố trước trận chung kết với Steaua Bucarest vào năm 1989, rằng "Tôi đã cầu Chúa để không cho những người cộng sản chiến thắng", đã đọc chính tả cho các nhà báo sau khi giành Cúp C1 năm 1990 rằng, "Tôi muốn làm cho nước Ý như đã làm cho Milan", hàm ý rằng, ông sẽ bước vào chính trị, đã làm thay đổi không chỉ bóng đá mà còn cả nền chính trị nước Ý. Milan của ông chiến thắng trên sân cỏ. Ông bước vào chính trường và ba lần làm Thủ tướng chính phủ. Họ chiến thắng cùng nhau và thất bại cùng nhau, theo cách của riêng mình. Những năm Milan ngắc ngoải và mất phương hướng ở Serie A là những năm Berlusconi thất bại trên chính trường, bị truy tố, đến giờ vẫn tiếp tục vướng vào nhiều phiên tòa khác nhau và chứng kiến tập đoàn Fininvest của ông co lại về kinh doanh. 

Trang báo nói về trận đại thắng của Milan trước Barcelona tháng 5-1994 trong bảo tàng Milan. Ảnh: Anh Ngọc
Ở tuổi 80, ông đã để lại những năm tháng đẹp nhất của đời mình ở phía sau. Milan cũng thế, sau 30 năm gắn bó với ông. Để rồi bây giờ, những gì đẹp nhất của họ đang nằm trong bảo tàng, theo tay chỉ của những cậu hướng dẫn viên như tôi đã gặp, trong hồi ức của những người đã từng chứng kiến các thắng lợi. Có một câu nói của Berlusconi được in trên một tấm biển ở lối ra của bảo tàng: "Ngày mai, chúng ta sẽ mơ đến những bàn thắng khác, chúng ta sẽ khám phá những thách thức mới và chúng ta sẽ kiếm tìm những chiến thắng mới để hiểu được những gì là tốt đẹp, mạnh mẽ và đúng đắn trong chúng ta, những người đã có diễm phúc được sống trong một giấc mơ có tên Milan". Ngày mai ấy đã đến chưa, khi cả hai đội bóng đều chào nhau "Ní hảo" và trở thành đồ chơi cũng như công cụ chính trị-bóng đá của người Hoa?
Vĩnh biệt một thời Berlusconi-Moratti
Serie A bây giờ chỉ còn thu hút được những tifosi trung thành và kiên nhẫn, những người đã yêu mến, thậm chí có lúc hờn dỗi và ghét bỏ bóng đá Ý vì rất nhiều lí do, trong những năm qua. Lối chơi của các đội không còn hấp dẫn nữa, các nhóm cổ động viên quá khích thì có quá nhiều quyền lực, các sân vận động cũ kĩ và bẩn thỉu, khoảng cách giàu nghèo giữa các đội ngày một lớn, và trong những năm qua, dường như Juve đang chơi một giải vô địch của riêng họ, để lại phía sau một Serie A khác của 19 đội còn lại. Calcio đã từng là một hình mẫu của bóng đá cấp CLB trong những năm 1980, 1990, với những đội bóng mạnh mẽ và đầy ắp ngôi sao, những sân bóng tràn ngập khán giả và niềm vui, những chiếc Cúp nối tiếp nhau xuất hiện trong phòng truyền thống đội bóng. Thế rồi, dần dần, tất cả biến mất. Tiền, ngôi sao, danh hiệu, khán giả, niềm tự hào, và kể cả có một chức vô địch thế giới năm 2006, những chiếc Cúp của Inter năm 2010 bất hủ giống như sự bấu víu vào một nền bóng đá không thể chết, thì mọi thứ dần dần tan biến đi, cho đến khi chính các đội bóng của niềm tự hào calcio giờ chỉ còn cái tên.

Không còn Moratti, giờ cũng không còn Berlusconi, những người đã yêu bóng đá theo kiểu của họ sẽ bấu víu vào đâu? Họ đã từng biến San Siro ở những trận derby thành một thánh đường của bóng đá thế giới, mà lửa xanh, đỏ và đen hòa làm một, trong tiếng hát, và trên sân, các ngôi sao chiến đấu với nhau như những võ sĩ giác đấu. Một thời lãng mạn của calcio đã qua và không biết bao giờ mới trở lại. Có những kí ức rất gần đây thôi, như mới ngày hôm qua. Ngày ấy, nếu San Siro là thánh đường bóng đá, thì quảng trường Duomo là nơi những đội bóng ăn mừng sau khải hoàn. Những milanista hay interista có thể kể cho bạn một cách tường tận về những cuộc ăn mừng thâu đêm ở đó, khi người ta hát, nhảy múa, ôm nhau mừng những Scudetto hay Champions League. 

Hè tới sẽ tròn 10 năm ngày mà thành Milan chứng kiến những cuộc ăn mừng thật đặc biệt, khi Inter reo vang cho một Scudetto chưa từng giành được trên sân cỏ sau 19 năm, trong khi không lâu sau Milan ăn mừng Champions League. Họ đua tranh với nhau không chỉ trên sân cỏ, trong các trận derby nghẹt thở, trong những cuộc tranh luận giữa các tifosi trong các quán ăn, trong các trận đấu giữa các tù nhân là tifosi của họ, mà còn trên cả khía cạnh ăn mừng các danh hiệu.
Milan đã từng giống như định nghĩa về một thành phố mà bóng đá là tất cả, và chiến thắng là hạnh phúc. Tình yêu với đội bóng theo họ từ những ngày đầu tiên theo cha đến San Siro xem các trận derby, và khi đến trường, lúc một bạn học hỏi "cậu ủng hộ Milan hay Inter?", câu trả lời đầu tiên ấy sẽ đi theo họ suốt đời, bởi đấy giống như sự lựa chọn của trái tim. Người ta hào hứng kể những câu chuyện về tình yêu trong đau đớn của Moratti với Inter trong những năm không danh hiệu, say sưa nói đến cái cách mà Berlusconi đã yêu Milan theo cách của mình, với tiền, quyền lực và những mưu đồ chính trị. Tình yêu ấy trở thành một sợi dây kết dính đội bóng giữa quá khứ và hiện tại, và đó là điều duy nhất giữ cho những tiếng thở dài không quá lớn. Tôi cảm nhận được tình yêu ấy ở nơi đây, trong những năm dài sống trên đất Italy. Giờ thì tình yêu ấy của các milanista và interista trở nên lãnh đạm hơn, ít ầm ỹ hơn, vì bị thử thách nhiều hơn, và tình yêu lúc này cũng đồng nghĩa với sự chờ đợi. Chờ đợi trong âu lo và lúc nào cũng đầy hoài niệm, và đương nhiên, rất nhiều hoài nghi.
Chỉ tình yêu là vĩnh cửu
Hoài nghi ngay khi Thohir mua Inter và rồi chứng kiến sau đó Inter bị bán lại cho chủ mới người Trung Quốc, khẳng định những điều mà họ đã nghĩ trước đó là đúng: Thohir chỉ coi Inter như một cái thẻ rút tiền. Hoài nghi còn lớn hơn khi đến lượt Milan sang tay chủ mới, tiếp tục là người Trung Quốc. Moratti đã không thể giữ được đội bóng và phải bán đi. Berlusconi đã thất bại trong một loạt các kế hoạch phục hưng đội bóng và bây giờ, ở tuổi 80, chính thức rút lui, trên cả sân cỏ, thương trường và chính trị. Xét cho cùng, mọi chuyện đều có sự khởi đầu và kết thúc. Và sự kết thúc của một chu kì sẽ mở ra một chu kì khác. Đấy là quy luật. Nhưng với những người đã đi trọn một tình yêu với Milan trong ngần ấy năm Berlusconi như tôi, vẫn trào lên một nỗi buồn lớn lao. Chỉ có thể nói, "vĩnh biệt Milan của một thời tôi đã yêu". Nhưng đó là Milan của Berlusconi. Berlusconi đi, Milan vẫn còn đó. Và tình yêu của tôi cũng như các milanista khác với Milan vẫn tồn tại mãi m mãi. Cho đến hết đời.
Trong bảo tàng Milan, có mô hình của một chiếc máy bay trực thăng. Đấy chính là chiếc trực thăng mà Berlusconi đã hạ cánh xuống sân tập Arena vào tháng 2/1986, mở đầu cho triều đại của ông ở Milan. Ít ai ngờ được rằng, đấy là sự mở đầu của một kỉ nguyên, một biểu tượng, một mô hình, một lối đá mang tính cách mạng của hồi đó. 30 năm sau đó, ông và gia đình rời khỏi Milan một cách lặng lẽ chỉ bằng một thông báo trên internet, rằng 99,93% cổ phiếu của Milan đã sang tay chủ mới. Nhiều năm sau khi trở thành chủ của Milan, ông bảo, "Lời khen ngợi đẹp nhất trong đời tôi là gì? Một ngày nọ, có một tifoso đến bên xe của tôi và hét lên, "Silvio, ông là một gã tốt bụng". Dù Silvio có là gì đi nữa, một chính trị mị dân, một người giàu có, quyền thế, dính đầy scandal và từng bị tố cáo cấu kết với mafia, thì với tôi, ông vẫn là "Mister  Presidente" (ngài chủ tịch), là người đã đưa Milan từ bóng tối ra ánh sáng, người đã đưa tôi và nhiều người khác đến với Milan.
Cám ơn ông. Vì tất cả...
  Trương Anh Ngọc


Tập Cận Bình đứng đằng sau việc AC Milan được mua lại bởi một công ty Trung Quốc?

· 2 comments

Thethaovanhoa.vn) - Nền kinh tế lớn thứ hai thế giới thâu tóm đội bóng là biểu tượng của chủ nghĩa tư bản Italy, đất nước của thời trang, phong cách và "cuộc sống ngọt ngào". Đấy là những gì người ta có thể nói về cái tin đã được chờ đợi từ nhiều tháng nay, nhưng vẫn gây chấn động dữ dội khi xảy ra, thông báo Milan chính thức sang tay chủ mới, một consortium Trung Quốc. Nhưng đứng sau vụ mua bán này không phải ai khác chính là chủ tịch Tập Cận Bình. Milan đã trở thành "XiLan" (Xi là phiên âm tiếng Anh của họ "Tập").

Những gì xảy ra với Milan lúc này là điều không tưởng với các milanista, nhưng có lẽ là với chính Berlusconi nhiều năm về trước. Ông chủ của Milan, người đã từng mô tả những người cộng sản bằng sự chế giễu và căm ghét vì ông coi họ là "kẻ thù" về ý thức hệ và trong ba nhiệm kì làm Thủ tướng chưa từng sang thăm chính thức Trung Quốc, đã không thể cưỡng lại được làn sóng thâu tóm của người Trung Quốc trên đất Ý, giờ đã lan sang bóng đá, với chính sách của một người được coi là Mao mới, Tập Cận Bình. 


Sau Inter, với 70% cổ phần thuộc về Suning (trước đó, nhà tài trợ chính Pirelli cũng bắt đầu nói tiếng Hoa sau khi chuyển sang chủ Trung Quốc), sau khi nhiều công ti lớn của Italy trên nhiều lĩnh vực, từ công nghệ, thời trang cho đến thương mại bị thâu tóm trong một làn sóng "shopping" lớn chưa từng có từ trước đến nay, đến lượt Milan đầu hàng, sau 30 năm thuộc triều đại của Berlusconi, một trong những người giàu nhất nước Ý.
Nhưng điều đáng chú ý trong thương vụ này là ở chỗ, điều hành Milan sau vụ mua bán trị giá 740 triệu euro này không phải là một doanh nhân hay một tập đoàn kinh doanh thuần túy lấy lợi nhuận làm giá trị cao nhất, mà là một nhóm người, cụ thể hơn, một chính sách đầy tham vọng nhằm sử dụng thể thao làm công cụ chính trị của cả một quốc gia mà người đứng đầu của nó, Tập Cận Bình, đã đặt ra. Đấy là đưa bóng đá Trung Quốc lên hàng đầu thế giới, bằng cách bỏ tiền ra mua công nghệ làm bóng đá của Châu Âu, ở đây là Italy. 
Đội bóng giàu truyền thống nhất của Italy trên đấu trường thế giới đã trở thành một thứ đồ chơi sang trọng và đắt tiền của một đế chế thực sự đang hình thành trong mọi lĩnh vực của cuộc sống thế giới. Nhưng trên thực tế, ở nước Ý này, nơi mà cái tăm trong nhà hàng cũng được nhập từ Trung Quốc, nơi mà người ta chứng kiến một làn sóng ồ ạt mua lại các quán bar và nhà hàng và trong nhiều năm qua, lần lượt chứng kiến những bến bãi kho cảng lớn thuộc về sở hữu của người Hoa, biến Italy thành nơi trung chuyển hàng Trung Quốc vào Châu Âu, thậm chí đến những đồ hiệu cao cấp như Gucci hay Trussardi cũng do một bộ phận công nhân người Trung Quốc được nhập vào Ý để gia công, thì có gì lạ đâu khi một đội bóng nổi tiếng cũng bị họ mua...

Thời oanh liệt của AC Milan nay còn đâu
Trong thông cáo báo chí chính thức của mình về vụ mua bán, tập đoàn Fininvest của gia đình Berlusconi đã nêu tên những người chủ đầu tư chính trong thương vụ này. Đấy là Haixia Capital, công ti đầu tư có trụ sở ở Phúc Châu, Phúc Kiến, Trung Quốc. Haixia chuyên đầu tư vào đường bộ và đường sắt cao tốc. Những tên tuổi quan trọng trong thương vụ Milan-Trung Quốc là các VIP người Hoa trong một quỹ đầu tư và phát triển của nhà nước Trung Quốc và tập đoàn Sino-Europe Investment Management Chiangxing, vốn làm đại diện cho ít nhất 3 nhóm công nghiệp và đầu tư tư nhân. 
Nhưng chưa hết, báo chí Ý còn nhắc đến sự tham gia của những tập đoàn khổng lồ như Evergrande, hãng sở hữu một đội bóng lớn mà trước đây Marcello Lippi từng dẫn dắt; tập đoàn công nghệ Baidu và cả nhà làm rượu truyền thống Mao Đài (!). Ngay cả Wang Jianlin, người giàu nhất Trung Quốc, một cổ đông lớn của Atletico Madrid và là người đưa ra ý tưởng thành lập một dạng Champions League tầm cỡ thế giới nhưng "made in China", với 64 đội tham gia, cũng có thể nhảy vào. Trên tất cả, trong thương vụ này, có vốn trực tiếp từ chính phủ Trung Quốc. Tóm lại, vụ thâu tóm Milan là một dạng "nhà nước và nhân dân cùng làm".
Khác với thương vụ Suning-Inter, những gì xảy ra với Milan đặc biệt hơn. Trong trường hợp của Inter, một tập đoàn Trung Quốc đặt trụ sở ở Hongkong đã đầu tư vào Inter, thông qua tư vấn ban đầu của Pirelli, tập đoàn hóa chất nổi tiếng của Italy đã hiện diện rất nhiều năm ở Châu Á. Trong trường hợp Milan, dù tham gia trong thương vụ này là những tỉ phú hàng đầu của quốc gia đông dân nhất thế giới thì trọng tâm của chiến dịch mua sắm này vẫn là ảnh hưởng và tiền bạc của Trung Quốc, nằm trong chính sách của Tập Cận Bình nhằm khuếch trương hình ảnh của Trung Quốc ra Châu Âu và thế giới. 
Đấy là một kế hoạch đầu tư lớn lao và tham vọng nhằm chinh phục từng bước môn thể thao thu hút sự chú ý của toàn cầu, sau đó chuyển các đội bóng cho các nhà tài trợ Trung Quốc, biến cuộc chơi thành một dạng show Trung Quốc hóa trên phạm vi toàn cầu không chỉ vì mục đích thương mại thuần túy, mà còn thể hiện một cuộc xâm lăng về hình ảnh quốc gia và cố gắng đạt tới việc thâu tóm nốt World Cup (theo cách dùng sức nặng đồng tiền nhằm tác động để được đăng cai World Cup và đầu tư lớn vào đào tạo để từng bước đưa đội tuyển của họ vào chung kết World Cup) và Champions League (theo ý tưởng Wang Jianglin).
Một nhật báo kinh tế Italy cho rằng, các tập đoàn tư nhân tham gia vào vụ mua bán thực ra chỉ là bình phong cho nguồn vốn nhà nước, với việc chính phủ Trung Quốc nắm không ít cổ phần trong các tập đoàn đứng tên mua Milan, chưa kể đến việc quỹ Sino-Europe Investment của ông chủ Yonghong Li, người được coi là có tư tưởng cải cách, lại có quan hệ mật thiết với Tập Cận Bình và Đảng Cộng sản Trung Quốc.

Phải chăng Tập Cận Bình đứng đằng sau việc AC Milan được mua lại bởi một công ty Trung Quốc?
Có thêm một lí do nữa để Trung Quốc mua Milan: họ, cũng như Inter, là những thương hiệu quá nổi tiếng ở Châu Á nói chung và Trung Quốc nói riêng và do đó có nhiều giá trị khai thác. Nhưng những vụ mua sắm này cùng với hàng loạt thương vụ đầu tư lớn nhỏ trị giá hàng chục tỉ USD khác trong thời gian qua cho thấy rất rõ chính sách của chính phủ Trung Quốc nhằm đạt được công nhận quy chế kinh tế thị trường, trong thời điểm kỉ niệm 15 năm ngày họ chính thức gia nhập tổ chức WTO. 
Đấy là một sự công nhận vô cùng quan trọng nhằm gạt bỏ những hàng rào thuế quan bảo hộ giáng vào sản phẩm của họ từ các nền kinh tế Phương Tây. Nhưng đấy là những điều xa xôi về kinh tế. Câu chuyện của Milan gần gũi hơn nhiều. Với một hiện tại mất phương hướng và thất bại, với những thành công trong quá khứ và nợ nần thực tế là gánh nặng lớn lao, thì việc chuyển sở hữu sang tay những người thực sự và là duy nhất lúc này ngỏ ý muốn mua họ cũng là chuyện rất logic. Chỉ có điều, rất nhiều người không thích khi chủ mới của Milan (và cả Inter) là người Trung Quốc.
Nhưng biết làm sao được, kể cả khi Milan đã trở thành "XiLan"...
Trương Anh Ngọc

Hai năm, không lối chơi, không kết quả, tạm biệt Mancio

· 1 comments

Đối với không ít nhà bình luận Calcio, cuộc chia tay này diễn ra hơi muộn. Lẽ ra, nó phải được tiến hành ngay sau khi mùa giải trước kết thúc, khi Inter kết thúc giải ở vị trí thứ 4, hậu quả của một quá trình sa sút không phanh sau nửa chặng đầu liên tục dẫn đầu Serie A và có lúc đã hơn Juventus tới 24 điểm.



Mancini luôn nói rằng, ông không phải là phù thủy và trong tay ông cũng không hề có những chiếc đũa thần. Nhưng khi chủ tịch Thohir đưa ông trở lại San Siro vào một ngày mưa cuối tháng 11/2014 để thay Mazzarri, lúc ấy đã bất lực và không thể kiểm soát nổi tình hình sau một chuỗi các trận đấu gây thất vọng, không ít tifosi kì vọng rằng, con người đã từng đưa Inter tới những Scudetto liên tiếp ấy sẽ giúp đội bóng yêu mến của họ trở lại với đỉnh cao. 
Nhưng mọi chuyện không hề đơn giản (Mancini có lần thừa nhận rằng, ông đã nghĩ mọi chuyện sẽ "dễ dàng hơn"). Có thể con người hiểu rất rõ Inter ấy đã thay đổi được tư tưởng và tinh thần của đội bóng, đã đưa nó lên những vị trí cao hơn trên bảng xếp hạng so với những mùa trước đó, nhưng làm hơn thế nữa thì không thể. Và khi mối quan hệ giữa Mancini với Thohir trở nên băng giá sau khi trái bóng mùa trước ngừng lăn, người ta đã nói đến một cuộc "li hôn" có khả năng xảy ra và cho đến khi Inter thua liểng xiểng trước PSG, Bayern và Tottenham trong các trận giao hữu mùa hè này, khi Mancini không hề đả động đến chuyện từ chức, tất cả hiểu điều gì sẽ phải đến.

Mancini luôn nói rằng, ông không phải là phù thủy và trong tay ông cũng không hề có những chiếc đũa thần
Vấn đề ở chỗ, tại sao Thohir phải đợi đến lúc này mới giải quyết vấn đề Mancini, người còn hợp đồng với Inter đến 2017 và mới rồi được biết rằng Inter không có ý định gia hạn hợp đồng với ông? Trong khi chỉ có thời gian mới trả lời được rằng, liệu Frank de Boer, cựu trung vệ xuất sắc của đội tuyển Hà Lan và trong sự nghiệp mới chỉ dẫn dắt Ajax, có thể là người thích hợp với Inter hay không, thì khoảng thời gian từ thời điểm chia tay Mancini đến trận đầu tiên của Serie A mùa bóng mới chỉ còn chưa đầy hai tuần nữa. 

Báo chí Italy tiết lộ rằng, chủ mới người Trung Quốc của Inter, Suning, đã đồng ý sa thải Mancini sau khi không chấp nhận dự án tốn kém mà Mancini đưa ra nhằm tăng cường đội bóng cho mùa bóng mới. Vị HLV đòi hỏi phải mua Reus, Vermaelen và Toure, đồng thời một hợp đồng mới đến năm 2019. Tất cả đều bị từ chối khi người ta nhận thấy, vẫn có thể có những con đường đỡ tốn kém và ít rắc rối hơn cho một tương lai gần. Frank de Boer không đòi hỏi nhiều, và kết cả khi đã kí hợp đồng 3 năm với Inter, thì anh cũng có thể được coi là một giải pháp "câu giờ" nhằm thuyết phục được Diego Simeone rời Atletico để đến San Siro vào hè 2017. Vị HLV Atletico, hiện có quan hệ rất tốt với phó chủ tịch Inter Javier Zanetti, mới là mục tiêu hàng đầu của Inter.
Trên thực tế, Mancini khó có thể biện hộ cho mình về những gì đã xảy ra. Mùa bóng đầu tiên của ông với Inter có thể được coi là "lót đường". Không một phép màu nào xảy ra. Điểm trung bình trận của Inter dưới tay ông còn thấp hơn cả thời của người tiền nhiệm (1,44 điểm/trận so với 1,45 điểm/trận, với Mazzarri). Mùa ấy, lần đầu tiên Inter dưới tay Mancini không được dự Cúp Châu Âu. Những lời chỉ trích bắt đầu vang lên sau khi những tăng cường mà ông yêu cầu, từ Podolski cho đến Shaqiri, được đưa về, sau đó bị cất lên ghế dự bị và cuối cùng phải rời khỏi San Siro khi mùa bóng kết thúc. 

Roberto Mancini đã không thể giúp Inter vô địch Serie A ở mùa trước 
Ở mùa bóng thứ 2, khi đã có trong tay hầu hết những người mà ông yêu cầu từ các cuộc chuyển nhượng mạnh mẽ (trừ Toure), Inter chỉ gây nên những thất vọng lớn lao sau khi đã tạo ra một ảo tưởng ban đầu rằng, họ có thể đua tranh Scudetto. Kết thúc mùa bóng, Inter thậm chí không đủ điểm để dự Champions League và không phải ngẫu nhiên Mancini tiếp tục bị báo chí chỉ trích về thất bại của ông trong việc hồi sinh Inter. Các cầu thủ cũng không ủng hộ ông. Khi mới đây, Thohir cần biết ý kiến của các cầu thủ về tương lai của Mancini, một cuộc thăm dò bí mật diễn ra trong nội bộ đội bóng cho thấy kết quả "âm tính" đối với ông.
De Boer có thể thành công với Inter, là một phương án ngắn hạn để chờ Simeone hay trên thực tế là con người mà Inter đã trông đợi để tạo ra một cuộc phục hưng thực sự? Và liệu rồi con đường anh đi có giống với con đường đứt đoạn của Milan mà Seedorf, đồng đội cũ của anh ở Ajax và đội tuyển da cam, đã trải qua? Anh không phải là sự lựa chọn hàng đầu, sau Leonardo, Prandelli và Garcia, người từng dẫn dắt Roma. Anh cũng đã từng thất bại với Ajax vòng đấu cuối cùng mùa trước, một mùa bóng mà De Boer từ bỏ sơ đồ 4-3-3 để áp dụng 4-2-3-1, sơ đồ quen thuộc của Mancini. 

Hình ảnh De Boer rơi nước mắt trên xe bus của Ajax sau khi mất chức vô địch Hà Lan đã khiến nhiều người xúc động. Nhưng thực ra, cựu trung vệ xuất sắc của đội tuyển Hà Lan, người từng cùng Ajax giành mọi danh hiệu cao quý nhất trên sân cỏ, cũng không có gì phải xấu hổ trong vai trò HLV, khi đã giành liên tiếp 4 chức vô địch Hà Lan từ 2011 đến 2014. De Boer là một người dễ thương với cánh báo chí, không bảo thủ như người thày Van Gaal của anh và là một người thích bóng đá tấn công, dù anh sinh ra là một hậu vệ. Một HLV theo truyền thống Ajax là trẻ trung, với đội hình toàn cầu thủ trẻ tầm 23-25 tuổi hoàn toàn thích hợp với xu hướng trẻ hóa và cải tổ từ vị trí HLV và phương hướng phát triển Inter mà các ông chủ Suning theo đuổi. Và nữa, các interista rành lịch sử cũng có thêm một lí do để thích thú, khi biết rằng De Boer đã từng cùng Ajax đánh bại Milan trên cả sân cỏ lẫn trên ghế HLV vào các năm 1995 (chung kết Champions League) và 2010 (một trận đấu vòng bảng Champions League).
Và con người nói được 3 thứ tiếng ấy (Anh, Đức, Tây Ban Nha), ngoài tiếng mẹ đẻ, cũng có lẽ sẽ không gặp nhiều rắc rối khi học thêm một thứ tiếng nữa, tiếng Ý. Nếu thời gian cho phép anh làm như thế. Mà thời gian ấy phụ thuộc hoàn toàn vào thành tích mà anh có thể đem đến cho Inter trong mùa bóng sắp diễn ra này.

 Trương Anh Ngọc 

Khép lại 30 năm triều đại Silvio Berlusconi tại Milan: Cảm ơn và tạm biệt, Silvio!

· 0 comments

Một tháng nằm viện vì bệnh suy tim không quật ngã được người đàn ông 80 tuổi. Berlusconi vịn vào người trợ lý bên cạnh, trong một nỗ lực khủng khiếp để có thể nói dõng dạc trước đám phóng viên: “Milan sẽ bị bán”. Ở khoảnh khắc lịch sử đó, vẫn là một hình ảnh Berlusconi mạnh mẽ suốt 30 năm qua.

(VIỆT HÀ)

LỊCH SỬ GHI DANH

Nhiệt huyết và sự táo bạo không phải của riêng những người trẻ. Berlusconi đến với Milan khi đã 50 tuổi, để bắt đầu một mối tình đầy đam mê và điên dại, để viết lên một trang sử hào hùng cho màu áo đỏ-đen. Dưới thời vị chủ tịch vĩ đại bậc nhất trong lịch sử Calcio, Milan giành 8 chức vô địch Serie A, 6 Siêu Cúp Italia, 5 Champions League, 5 Siêu Cúp châu Âu, 1 Coppa Italia. Berlusconi không chỉ là Milan, còn là hiện thân của một Serie A vàng son những năm 1990. Trong ký ức hào hùng đó, cái tên Berlusconi được nhắc đến đầu tiên rồi mới tới Moratti, Agnelli.


Buổi sáng ngày 8/7/1986, buổi tập đầu tiên trước mùa giải mới của Milan bị phá hỏng bởi tiếng trực thăng gào thét trên đầu. Berlusconi bước xuống từ trực thăng, trong tiếng vỗ tay của 10.000 CĐV, giữa những ánh đèn flash. Trong phát biểu sau đó, Berlusconi khẳng định sẽ làm những điều chưa từng có để biến Milan thành thế lực hàng đầu. Và thực tế, cuộc cách mạng ở Milan còn ấn tượng hơn nhiều cách Berlusconi đáp máy bay xuống sân tập. Sự xuất hiện của Arrigo Sacchi, của bộ ba Hà Lan bay, trở thành nền tảng cho một lối đá hiện đại, quyến rũ chưa từng có ở châu Âu. Guardiola sau này từng thừa nhận tiqui-taca bị ảnh hưởng bởi Milan-Sacchi. Lối vung tiền mua thành công của các CLB Premier League ngày nay từng được Berlusconi thực hiện từ hai thập kỷ trước.

Tất nhiên, nói đến Berlusconi không thể bỏ qua những mặt trái của scandal. Nhưng với riêng Milan là một tình yêu sâu thẳm từ trái tim, giúp ông gắn bó với đội bóng suốt 30 năm, trở thành người cha tinh thần của bao thế hệ cầu thủ. Trên hết, đó là một nhà độc tài đã vẽ lại bản đồ bóng đá châu Âu, xác lập một hình thái bóng đá mới thông qua cuộc cách mạng toàn diện ở Milan mà sau này nhiều đội bóng học tập.  

ĐAU NHƯNG CẦN THIẾT

Không ai trách cứ Berlusconi khi ông trao Milan vào tay chủ mới. Ở tuổi 80, nhà lãnh đạo quyền uy cần phải được nghỉ ngơi. Một chu kỳ cần khép lại khi mô hình của ông chủ tài phiệt Ý đã trở nên lỗi thời. Tập đoàn Fininvest không đủ tiềm lực tài chính để nuôi Milan còn gia đình Berlusconi cũng vơi dần nhiệt huyết chiến đấu. “Việc bán Milan là một quyết định đau đớn nhưng cần thiết. Tôi đã chấp nhận giảm giá để có được lời cam kết từ nhà đầu tư”, Berlusconi tiết lộ những điều cuối cùng ông có thể làm cho đội chủ sân San Siro.


Milan được bán với giá 740 triệu euro (tương đương 99,93% cổ phần của Berlusconi) cho tập đoàn Sino-Europe Sports Investment Management Changxing của tỷ phú Yonghong Li. Chủ sở hữu mới đã cam kết đầu tư mạnh mẽ cho Milan kể từ mùa giải 2016/17. Tương lai đội bóng áo đỏ đen chắc chắn sẽ sáng sủa hơn hiện tại tối tăm. Và những người yêu Milan nên tin vào những tín hiệu tích cực của cuộc đổi thay lớn lao này. Dù trong sâu thẳm trái tim, những CĐV Milan vẫn chỉ xem đội bóng thân yêu của họ là đội bóng của Berlusconi, của Van Basten, Kaka, Shevchenko. Nhưng hãy tin rằng ngọn lửa Berlusconi sẽ còn mãi ở San Siro, vì nó được thắp lên bởi một người con Milan.  

CON SỐ
Silvio Berlusconi là ông chủ đoạt nhiều chức vô địch Champions League nhất với 5 lần đăng quang cùng Milan.

19 Đã có 19 HLV dẫn dắt Milan trong 30 năm thuộc về Berlusconi, trong đó có không ít người ra đi rồi trở về như Fabio Capello, Arrigo Sacchi.

28Milan đã giành tổng cộng 28 chức vô địch lớn nhỏ, trong và ngoài nước, dưới triều đại Berlusconi (1986-2016).

Những cột mốc đáng nhớ của Berlusconi
20/2/1986: Berlusconi thâu tóm Milan, trả hết nợ nần cho CLB, bắt đầu kế hoạch tái thiết đội chủ sân San Siro.

3/7/1987: Berlusconi bổ nhiệm Arrigo Sacchi vào ghế HLV trưởng, mở ra một giai đoạn hoàng kim cho Milan.

24/5/1989: Milan đánh bại Steaua Bucharest 4-0 trong trận chung kết Cúp C1 châu Âu, chấm dứt 20 năm khát C1.

18/5/1994: Milan vùi dập Barcelona 4-0 tại chung kết Champions League, khẳng định quyền lực tuyệt đối ở châu Âu.

23/5/2007: Milan thắng Liverpool 2-1, qua đó giành Champions League cuối cùng dưới triều đại Berlusconi.

l8/5/2008: Berlusconi rời ghế chủ tịch Milan, song thực tế vẫn là người có quyền lực cao nhất ở San Siro.

26/12/2012: Berlusconi trở lại làm chủ tịch danh dự Milan, với tham vọng phục hưng CLB. 

5/8/2016: Fininvest, chủ sở hữu Milan, ký hợp đồng chuyển giao đội bóng cho nhà đầu tư Trung Quốc, khép lại triều đại 30 năm của Berlusconi.

Celtic vs Astana, 01h45 ngày 4/8 : Celtic sẽ đi tiếp

· 2 comments

Theo châu Á, Celtic thắng 5, hòa 2, thua 1 trong 8 trận sân nhà gần đây và thắng 2, hòa 2, thua 1 trong 5 trận gần nhất. Theo châu Á, Astana thua 4, hòa 2, thắng 2 trong 8 trận gần đây và thua 2/3 trận sân khách gần nhất. Nhiều khả năng lợi thế sân nhà sẽ đem lại chiến thắng cho Celtic.


tôi chọn Celtic chấp 0.75 ăn 75 

DỰ ĐOÁN: 2-1


APOEL vs Rosenborg, 0h00 ngày 3/8: chọn sân nhà đồng banh ăn 75

· 2 comments

Lợi thế lớn nhất cho APOEL trước cuộc đón tiếp Rosenborg đêm nay chính là thành tích đối đầu khi chạm trán các đại diện Na Uy tại các sân chơi châu Âu. Theo đó, trong 5 lần đụng độ trước đây, đội bóng Đảo Síp thắng 4 và chỉ thua 1 (trận thua trước Rosenborg ở lượt đi).

Dù đá sân nhà hay phải làm khách, APOEL đều thi đấu ấn tượng, trong đó có tới 3 chiến thắng họ giữ sạch lưới nhà. Tuy nhiên, phong độ rất thất thường trong loạt trận chạy đà vừa qua khiến không nhiều người dám đặt niềm tin vào thầy trò HLV Thomas Christiansen.

Lưới rung cuối trận
7/10 trận gần nhất của APOEL và 5/6 trận vừa qua của Rosenborg có ít nhất có 1 bàn thắng từ phút 71-90. Ngoài ra, 7/9 trận sân nhà gần đây của APOEL cũng chứng kiến tối thiểu 1 lần lưới rung 20 phút cuối trận. Xem ra, trận này khó có ngoại lệ.

việc nhà cái ra kèo đồng banh và sân nhà ăn 75 là không có gì phải do dự.

  DỰ ĐOÁN: 2-1



NHÀ CÁI HAPPYLUKE UY TÍN NHẤT VIỆT NAM

Làm sao thắng nhà cái ?

Trước hết chúng ta cần có suy nghĩ 1 cách rõ ràng và phân loại về việc chơi cá độ bóng đá, bạn chơi cá độ vì mục đích gì ?  Bạn cá độ vì ...

Skrill moneybookers

Happy Luke

ebay

google